NHÃN

Hiển thị các bài đăng có nhãn GÓC CỦA TÍM. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn GÓC CỦA TÍM. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2021

NHỚ XUÂN XƯA...

Tôi ngồi gõ con chữ…gõ…và mắt cay xè… Sao cứ Xuân đến tôi lại nhớ quá nhiều Nhớ đến mức như nghe mọi âm thanh xưa cũ… 28 tết, bước chân ba cứ tất bật, ba đi vội qua nhà chú Quỳ, rồi lại về, rồi lại qua, bước chân ba như reo vui, cái vui vì cả nhà có thịt… Hồi đó sau những năm 75 nghèo dễ sợ, thịt ăn tết, mậu dịch viên hất cho miếng nào hay miếng đó, toàn mỡ bầy nhầy, da dai nhách, có thế mà ai cũng nắm thật chặt tem phiếu, làm như nó có thể tuột tay khi nào hổng hay… Sau cái tết đó ba bàn với chú Quỳ hàng xóm, bắt đầu từ mồng mười tết, rủ nhau 10 gia đình trong xóm, cuối tuần góp chút tiền, góp được kha khá, giao cho một người dùng để buôn bán hàng xén, sẽ có thêm chút tiền lời khi đủ lấy tiền đó mua một con heo, rồi nhờ chủ chăm tiếp, đến 28 tết mổ thịt, cứ thế, không sợ mua đắt, không sợ khan thịt, rồi chia đều, rút thăm… Ba đưa ra đề nghị nên mọi người nhờ ba đặt số trên phần thịt cho 10 gia đình rút thăm, nói rút thăm chứ rồi ai cũng có phần thịt ngon đều nhau, chuyện hụi heo, hụi nếp đậu xanh làm cho hàng xóm gần nhau hơn, không so đo hơn thiệt, cứ thế họ hoán đổi cho nhau phần thịt cần cho gia đình, phần còn lại, được nấu một nồi lớn cháo và bún, mọi người vây quanh tất niên, ngoài con heo thịt, còn chia đều nếp đậu xanh cho mọi người, thế là tối 28 tết nhiều nhà cùng nổi lửa nấu bánh chưng bánh tết, ai gói ít thì gửi nhà bên cạnh rồi cùng canh lửa, thế là cả xóm cùng có thịt giống nhau, cùng một loại nếp, cùng chung nồi bánh, Cái sáng kiến đó của Ba, cứ lập lại nhiều năm, mà vẫn vui, vẫn háo hức, vẫn nhộn nhịp.
Ngày xưa ấy, chừ trở lại trong tâm trí mình, với bao nuối tiếc và nhớ thương, giờ thì xa quá, Ba đã khuất, rồi Mạ cũng đi theo, nghĩ đến cảnh ngày xưa ấy, sao lòng quặn lại... Càng ngày cái tết càng ồn ào xem ra dư đầy hơn, nhưng âm thanh xưa cũ ngọt ngào biến đâu mất, những bước chân tất bật, tiếng réo của lửa của dầu với hương thơm lừng của thịt rôti, hương lá chuối huơ trên bếp lửa với mùi thơm ấm nồng của mứt gừng rim trên bếp của chị. Kỷ niệm cứ ùa về, và nghe cay mắt, vì nghĩ về đó sao chừ thấy hắt hiu, phải rồi, vẫn còn đó nỗi đau, nỗi đau mà mỗi chúng mình không ai dám chạm đến, chị vẫn còn đó hiu hắt đợi chờ, chờ cho hết tuổi xuân…chờ qua hết một đời…
Sao thèm được lang thang trong bầu khí ngày xưa ấy, nghe mưa bụi bay bay, từng chấm liti mà cũng đủ ướt, nhưng chẳng ai thèm mặc áo mưa, chiếc dù đen nhỏ với chiếc áo măng tô phủ thấu gối, vào nhà đưa tay phẩy phẩy nhè nhẹ những giọt nước, lạnh mà ngọt làm sao… Phải ở đó mới nghe vị gừng thơm biết mấy, mới thấy hạt đậu phụng rang cả vỏ thơm lừng giòn tan, mới thấy ngày xưa ấy thật ngọt ngào vì còn Ba còn Mạ còn anh chị em vây quanh. Tình làng nghĩa xóm ấm áp, buồn vui gì cũng chia sẻ với nhau, để rồi bát canh bưng qua, khúc cá chia lại tràn đầy yêu thương, để rồi có những khi cần đi đâu sớm, chỉ cần dặn chú xe thồ tới gần giờ chú đã gõ cửa đánh thức, là gói thêm gói xôi, ăn đi con cho đỡ lạnh, chú mới nấu sáng ni…
Xuân năm nay thêm dịch bệnh nên cái nhớ da diết hơn bởi nhớ mà không thể về, không còn được leo con dốc lên với Ba Mạ để thắp một nén nhang trong sương lạnh, lạnh mà ngọt ngào trong suốt, lung linh qua nhang khói thấy Ba Mạ mỉm cười… Qua rồi, những ngày xưa ngọt ngào đó, và nếu không nắm lấy tròn đầy những phút giây hôm nay đến một lúc nào đó mình lại ngậm ngùi…

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2020

MÃI MÃI THÂN THƯƠNG...


Nếu không viết,
sẽ lỡ thêm mùa hè nữa...


Trở về thăm Kontum chốn xưa
phải qua thành phố Pleiku...
Thành phố cách đây 48 năm
mình có dịp ghé qua...
thời gian rất ngắn...
khi từ Kontum bay về bằng C130
những ngày di tản hè 1972
Pleiku để lại trong mình
những hàng cây cao vút
nhìn từ cao như cánh rừng…
mùa hè với mưa...với bụi đỏ...
hồi đó hình như còn nhiều con đường đất,
chỉ về phố một lúc khi trở lên đồi
đã thấy áo dài đen lấm tấm bụi đỏ...


Thật dễ thương những ngày loạn lạc ấy, đang khi mọi người nóng lòng trở về nhà bằng mọi cách, mình cũng nóng lòng, nhưng trong tay không có chút gì để bán mua vé máy bay...thế là rong chơi theo kiểu thời đó...

Khi đó mình được giao cho các Srs ở Đức An, nhưng các Srs cũng vội di tản, đi hết chỉ còn mấy chị em...mình cứ chờ mua được vé để về thẳng Huế chứ không muốn đi lòng vòng, mà vé ngày mỗi khó hơn giá vé tăng đột biến rồi lại hủy không còn chuyến về Huế nữa...

Cha Trương Minh Hương Chánh Xứ Phương Quý nơi mình giúp, cha đến chở tụi mình về nhà thờ Hiếu Đạo nơi giáo dân PQ đang tạm lánh nạn, phát thuốc và phát gạo, rồi đến khi các chị về hết chỉ còn mình, cha đưa mình về ở lại nhà các Srs hình như Dòng Quan Phòng gần nhà thờ Hiếu Đạo, các Srs cũng đã di tản, đó là cơ hội mình gặp lại những học trò thân yêu...

Ngày phát gạo, tối quanh quẩn dạo chơi trong sân nhà thờ với giáo dân PQ rồi về nhà các Srs…bao giờ về cũng thấy mẹ của em học sinh ngồi ở chân cầu thang, bà bảo, cô cứ ngủ yên, đã có tôi canh ở đây…mình cứ nghĩ bà nói đùa…nhưng đến phút ra đi mình mới ngỡ ngàng…

Trong lòng mình cứ nghĩ phải đến lúc hãng máy bay mở lại chuyến về Huế mình mới có thể, nhưng chiều đó cha Hương ghé cho mình vé đi Đà Nẵng, cha bảo cha biết dân Huế đã chạy hết vào Đà Nẵng nên gia đình của con chắc cũng đã về đó, cầm vé mình mừng khôn tả xiết, sáng sớm khi vừa đến nơi phát gạo đã có nhóm 5 em, 3 em trong giáo xứ và 2 chú đang ở Tiểu chủng viện…có ai ngờ khi mình khoe vé, có người xin coi và rồi vé bị giấu không đưa lại…

Mỗi khi phát gạo nhóm 5 em đó với mình và Thầy Đây cùng làm, Thầy Đây sau đó tiến chức LM và rồi mất rất sớm…Thầy Đây cố thuyết phục nhưng mấy em không trả, mình buộb phải tìm cha, cha vừa đến là mấy cậu đưa vé ra tức khắc…mình vội soạn hành lý, khi xuống cầu thang, thật bất ngờ, người mẹ dễ thương hay canh gác cho mình, ôm chầm lấy mình vừa khóc vừa nói : 
“Con ơi, vậy là mẹ không giữ được cô cho con rồi…” mình luống cuống không hiểu gì, xe đang chờ trước nhà…cha lại vào, cha bảo để cô đi kẻo trễ giờ bay…rồi cô sẽ trở lại nữa mà…
Mãi sau nầy mình mới biết đó là mẹ của một người lính trong làng, hay đón đường chỉ để chào lặng lẽ…

Chuyện như thế của thời giúp xứ thường là nỗi lo của chị em nhà mình, một cô giáo 17 tuổi cứ tưởng mình rất lớn rất oai, nhưng trước mắt người khác chỉ là một cô bé mới lớn, có người thương, có người thích và cũng có người chỉ muốn làm nổi mình bằng cách quen cho được mấy cô…

Ngày đó khi vừa lên PQ, có em lớp 5 mà đã 15, 17 tuổi, đang học đã có em đến xin phép ở nhà để cưới vợ, mình để ý các em hay chuyền cho nhau truyện đọc lại là chuyện tình người áo trắng, chuyện mà người ta hay nói 3 xu…có cấm cũng không được chỉ còn cách là thay sách cho các em, nên số tiền nhỏ hằng tháng Bà Nhất cho để tiêu vặt mình đem mua truyện Tuổi Hoa, rồi cho các em mượn, vì thế dẫu phụ trách lớp 1 nhưng mình lại gần với các em lớp 4 và 5…lá thư không chờ mình nhận được đầu tiên là trong bìa truyện, em trả truyện và mình chợt nhận ra bìa dày cộm, mình hỏi em quên gì trong đó, em nói cô cứ đọc sẽ rõ, mình lấy và đưa lại cho em, em bảo không phải của em, mà của người anh, mình bảo mình không nhận thư của người không biết, em giận dỗi xé nhỏ nó…

Hồi đó trường xây xong, ngày các em học, đêm Dân nhân tự vệ gác, có một buổi sáng mình ra sớm để vệ sinh lớp, thấy bảng đen đầy kín…một lá thư tỏ tình…mình vội xóa, y như sợ có ai đó thấy, và thế là trước khi đi lễ mình với một cô nữa, cứ phải duyệt qua một lần để xóa thư trên bảng đen…

Khi đó lớp 1 đã được viết bài bằng bút mực nhưng cha vừa đóng bàn ghế mới, cha bảo mấy em sẽ dây mực ra bàn, nên chỉ cho viết bằng bút chì, nào ngờ nhiều rắc rối từ đó…buổi tối Bà Nhất nuôi gà vịt và mình thường được Bà Nhất gọi theo, nên mấy cô khác thương có khi chấm bài giúp, một cô phát hiện có những bài thơ tình mình cho điểm 10…mấy cô đọc rồi cười rũ, còn mình thì thật đau khổ, những bài chính tả, những bài tập viết, đã được chấm điểm, một ai đó xóa đi và thay vào đó những lá thư tình…thế là vô tình bài thơ có 10 điểm, cứ tối nào mình cũng phải duyệt vở của em, sáng vào lớp mình phải tẩy và em viết bài lại…sao hồi đó mình quá sợ chứ nếu gọi phụ huynh là yên, mình bảo em về nói với mẹ, em nói mẹ đọc rồi mẹ cười…đúng là không hiểu nổi…

Lần đó bên cha dọn tiệc đến giờ mới thấy thiếu khế ngọt, mình được sai đi tìm, mình đến nhà một em học trò, bà mẹ nói cô cứ ra trước rồi bảo cháu nó trèo hái cho, trước nhà có cậu bé đen nhẻm, mình nói em hái giúp cô mấy trái khế, nó im lặng không nói gì mình leo hái, nó khoanh tay đứng nhìn, mình nghĩ chắc thằng bé bị câm nên cũng không nghe được, lát sau mẹ nó lên bảo, sao con không hái giúp cô, nó nói, như vậy làm sao ngắm được…
Mãi sau nầy mình mới biết chủ nhận của những lá thư làm phiền mình chính là thằng bé đó…hihi

Lần đó mấy cô được qua suối chơi trọn ngày, hằng ngày khi xuống giọt nước để giặt giũ, ngắm bên kia suối và mơ…lần nầy được qua tận nơi…bên đó bắp vừa ra trái…suối cạn có thể lội dọc con suối…nước trong xanh…trưa đến mấy cô leo lên một cái chòi nghỉ trưa…thật thanh bình…thức giấc tìm mãi không thấy kẹp tóc đâu, mình tìm sợ dây chuối khô buột tóc, ở đó không có hàng quán nào bán kẹp phải đợi tới cuối tuần mới về phố, tuần đó mình buộc tóc bằng dây thun, sau mấy ngày tự nhiên một em học trò mang kẹp đến em nói : Anh em trả lại cô đó, anh nói cứ tưởng không có kẹp thì xả tóc, ai biết lại cột bằng thun…
Ôi…mình nhớ ra khi mấy cô đang nghỉ có một thằng bé con lân la tới gần rồi thoắt biến…
Oh…cũng lại thằng bé đen nhẻm đó…

Thời đi xứ cô nào cũng sợ bị đồn tiếng có người thương, dù người đó là ai…nên bằng mọi cách cứ phải che chắn, suốt năm đó tự nhiên mình ngầm mang ơn một người, bao giờ cũng chỉ chào lặng lẽ…Tất cả 4 cô đều biết…chỉ bà Nhất không biết…hihi

Đến giờ ra xe để lên sân bay, mình dõi mắt tìm quanh để chào 5 người anh em cùng phát gạo và giấu vé…nhưng không thấy ai, đến gần đường vào sân bay, bên kia đường…cả 5 đang cắm đầu chạy…ui…thương không tả được…mấy cậu có biết sẽ không được vào sân bay, nhất là những lúc biến loạn như vậy đây…

Hình ảnh Kontum đưa tiễn theo mình suốt chuyến bay và cả những ngày tháng kế đó và rồi thỉnh thoảng những chiều sương mù trên đất Huế lại gợi nhớ về…








48 năm trở lại, Pleiku đổi thay rất nhiều…
Tiếc thay Hiếu Đạo không còn nữa…
Từ phi trường vào thành phố mình như thấy lại
những dễ thương năm nào…

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2018

GẶP LẠI EM...



Gặp lại em
sau 45 năm xa cách...
hỏi sao không vui được...

Ngày đó 1972 chị em gặp nhau,
mình cùng tập tu ở Saint Paul ĐN
năm đó em học 11
vừa vào nhà Thanh Tuyển
còn chị sau năm giúp xứ
trở về học tiếp lớp 12...
hồi đó lớp 12 luôn nhập học
muộn hơn các lớp khác...
nên em chắc mẩm...
người mới đến sẽ làm em
em bảo em tưởng chị vào lớp 10...

Em, cô bé có đôi mắt thật to đậm...
luôn mở ra ngạc nhiên về mọi thứ...
thế là gợi hứng cho nhiều người chọc em
mà nhiều nhất là chị.
vì chị ngồi cạnh em trong giờ cơm...

Nhớ hoài lần đó,
chị vào bàn cơm trước
nhìn vào tô canh một chú sâu xanh
dẫu nấu chín vẫn to hơn cả ngón chân cái
chị vội hớt nó vào chén mình rồi đậy lại
em đến và kịp nhìn thấy...
em bảo con gì vậy chị...
chị cuống lên,
vì nếu chỉ một người trong bàn
thấy con sâu sẽ không ai dùng canh
mà nếu tô canh không hết
là cả bàn "bị phạt"
Bí quá chị nói dối : "con tôm hùm..."
em trố đôi mắt 
và với giọng Kontum ngọt ngào em bảo :
chời ơi...từ thuở nào đến giờ...
em mới thấy con tôm hùm..,
ui chao nó xanh đến thế cươ à...

Hôm đó mọi người ăn canh ngon lành
Có thể ngọt hơn…nhờ con sâu
Em bảo chị không dùng canh sao
Chị nói chị ăn nguyên "con tôm hùm" là đủ rồi…
Hihi…






45 năm chừ gặp lại
Hình như em vẫn như thuở nào…
Chị nói chị cứ tìm tin tức em mãi
Chị nghe em lập GĐ rất sớm
sau biến cố 75 có mấy tháng
hình như GĐ sợ nếu không gả gấp thì sau nầy
họ sẽ chia cho ai nấy chịu…
Em thiệt lòng…
Hổng phải đâu chị ơi
Tiếng gọi tình yêu đó
Nó mạnh quá…thế là em nghe theo…

Đúng là em Nhã của ngày nào…
Vẫn ngây thơ cho chị…"khai thác"…hehe

Mừng là tiếng gọi tình yêu năm nao
Giờ đã cho em một GĐ rất hạnh phúc
Với người chồng thân yêu
2 con trai và một con gái…
Giờ thì em đã ổn, em về thành phố
Và thế là nhiều cơ hội cho chị em mình gặp nhau…

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2018

TÔI ĐÃ THẤY...MA



TÔI ĐÃ THẤY...MA

Tôi nhớ cuối góc vườn là chiếc cửa
ngăn cách với chi sau đó...thì tôi không biết...

Ngày đó còn bé lắm, tôi cứ hỏi :
"Ba ơi, sau cánh cửa đó là cái chi rứa Ba..."
Ba không trả lời mà chỉ ậm ự rồi nói
"con đừng ra sau đó là được..."

Những buổi tối,
hồi đó chưa có điện đường
những đêm không trăng trời tối om...
điện trong nhà thì tù mù...

Chúng tôi cứ vây quanh Ba
để nghe Ba kể...chuyện ma...

Mà sao lạ càng sợ càng thích
và lúc nào cũng vào buổi tối
cứ xúm lại càng lúc càng sát vào nhau
dù là mùa hè, trời rất nóng...

Ba tinh nghịch vừa kể vừa làm điệu bộ
y như con ma đang tiến lại gần...
đang thè chiếc lưỡi dài cả 3 tấc
liếm lên tận trán...

Rồi đến phút ác liệt nhất
Ba bỗng ngưng rồi sai chúng tôi
xuống nhà dưới hoặc vào phòng
khi thì điều thuốc...lúc là cái quạt...
đến khi đó mới thấy tình anh em sứt mẻ...
chẳng ai chịu đi...nhường qua nhường lại...

Hôm đó,
tất cả chị em chúng tôi
đang ngồi quanh Ba bên bờ hồ
trời có trăng, nên nhà tắt hết điện...
Ba lại kể chuyện ma...
nửa chừng Ba ho và cần nước uống...
nước tận nhà bếp...
gần cái cổng bí ẩn
mà Ba vẫn dặn đừng đi ngõ đó
ai da...là sợ...
chẳng ai cùng đi...
tôi vừa đi vừa chạy...
nhà chỉ có ánh trăng dọi vào...
nhiều nơi tối quá...
bỗng dưng tôi thấy rất rõ ràng
có một cái chân của ai
đang treo nơi cánh cửa,
hoảng hồn...
quá kinh hãi...
tôi chôn chân tại chỗ...
mắt mở to nhìn thật kỹ...
đúng là cái chân...
dài nữa chứ...
cũng bằng từ đầu gối xuống cả bàn chân...
lại là màu đen
và hình như những sợi lông chân rất dài...

Định thần được tôi ù té chạy...
tôi đâm đầu băng qua đường
rồi té vào giữa chiếc chiếu
nơi mọi người đang vây quanh ba...
tôi lắp bắp...đúng rồi Ba ơi...
có ma thật...
con thấy cái chân vắt ngang cánh cửa...

Tự nhiên máu cam chảy ra...
Mạ cuống lên ẵm tôi vào nhà...
Ba vội chạy về phía cánh cửa...
không đứa nào chạy theo ba...

Một lát sau Ba trở lên...
với chiếc tất đen dài
được đan bằng loại len xù...

Vậy mà tôi vẫn không dám nhìn cái chân ấy...

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2018

Nghe thương...



Nghe thương...

Mỗi sáng khi vào sân
ở đó thật yên ắng...
Khi chiếc xe đạp đi vào khúc quanh
giữa gió thênh thang
và cỏ xanh mướt...
Lòng cứ chùng lại
khi bên lề đường
một người phụ nữ
xem chừng là tuổi Ngoại của 2 đứa nhỏ
một trai một gái
khoảng 14-15 tuổi...
chúng ngồi trệp bên vệ đường
và chơi những trò của những đứa bé lên 3
chi chi chành chành...
me chi chút chít...
Bà ngoại đứng tập bên cạnh với những động tác chỉ như huơ tay
quay qua quay về
và mắt không rời 2 đứa nhỏ
hình như chúng không được bình thường
dù khuôn mặt rất xinh...

Mình nghe đâu...ba mẹ 2 đứa trẻ đã mất
để lại cho bà Ngoại một gánh khá nặng...
hình như ba mẹ 2 đứa trẻ đã muốn đưa 2 đứa trẻ đi cùng...
nhưng cuối cùng...
chúng lại được cứu sống...

Giờ chỉ còn bà ngoại
cứ nuôi hoài
mà cháu chẳng thể lớn khôn...

Chủ Nhật, 26 tháng 11, 2017

SÔNG QUÊ...


SÔNG QUÊ...

Trở lại dòng sông xưa
có bóng chiều vàng óng,
lũ trẻ con bơi lội,
chuồn chuồn chao cánh bay...

Em đi về qua đó
có thấy nhánh tre khô
thả bên bờ ký ức
nghe lòng mình rưng nhớ
tuổi thơ qua lâu rồi...


Ở đó, mỗi ngày đi về
có con chim sâu 
chuyền cành líu lo
em cò cò trên lối nhỏ
đường từ trường về nhà như ngắn lại...

Soi mình ngắm cô bé ngày xưa...
khúc khích cười hồn nhiên 
mấy chú cá mặt trăng
tung tăng trong đám cỏ...

Giờ em có còn hồn nhiên...

Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017

RẤT ĐỖI YÊU THƯƠNG


RẤT ĐỖI YÊU THƯƠNG

Có thể nói,
không gì đơn giản bằng hạnh phúc,
đó là đón nhận và thưởng thức
những gì mình đang có với trọn tấm lòng,
trọn con tim dào dạt thương yêu...

Chủ Nhật, 22 tháng 10, 2017

HOA XUYẾN CHI


HOA XUYẾN CHI...

Ai đã từng bồi hồi xao xuyến...
Khi về thăm lại chốn quê xưa...
Hoa dại ngập tràn trên lối cũ...
Xuyến chi ơi...tinh khiết đến nao lòng...

Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

LẺ BẠN...


LẺ BẠN

Sóng vẫn vỗ
vẫn ru hoài khúc hát
chiếc thuyền nan,
giữa con sóng dập dồn,
chim lẻ bạn,
vượt biển buồn vô hạn,
quả gai lăn,
gió cuốn giữa hoàng hôn.

Em xa rồi
ta bàng hoàng giấc mộng...
làm sao xa
khi tình vẫn vun đầy,
môi hẹn thề,
vẫn còn đây câu nói…

Em dối lừa
tránh ánh mắt yêu thương...
em xa vắng
ngại ngần…ta đau xót.

Ta khát khao
một tình yêu nồng cháy
Em mơ mộng
tìm ảo ảnh nơi nao...

Anh vẫn biết
tình ta con sóng vỗ
xóa dấu yêu
trên cát viết vội vàng…

Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

HOÀI NHỚ



Hoài nhớ
Cánh chim nào lẻ bạn,
chiếc lá nào đơn côi,
ai hoài nhớ kỷ niệm…
ai chợt nghe xa xôi…

Người đi người có nhớ
thương con sóng bạc đầu…
thương đường về chiếc bóng
thương quạnh quẽ đêm thâu…

Ngày xưa mưa tí tách
giọt ngân nga khúc hát
giờ ngậm ngùi mưa rơi
thấm lạnh cả vai gầy…

Nhớ lắm con đường xưa
nhớ chiếc ô tim tím
bên nhau mà cứ ngỡ
tình mãi là trăm năm…

Thứ Ba, 25 tháng 7, 2017

MƯA


MƯA

Mưa làm ta nhớ lạ
Nhớ góc sân ngày đó
Nhớ chú chim bé nhỏ
Tìm chỗ trú trong mưa...

Nhớ ngày xưa thân ái
Nhớ thuyền giấy bập bềnh
Nhớ đôi mắt thơ dại
Ngây tròn đếm mưa rơi…

Giờ em thành cô phụ
Bên song chạnh lòng buồn
Mưa cứ rơi rơi mãi
Xói mòn cả lòng ai…


Thứ Tư, 21 tháng 6, 2017

Ờ THÔI...

Ô hay…
sắc tím thuở nào,
cứ rưng rưng nhớ
như vừa vụt qua.
 Ờ thôi…
cũng chỉ thế thôi
ta về hong lại
trang thơ thuở nào.
 Nhớ chăng…
cái thuở xa rồi
em tôi vừa lớn
đã chừng vội thương.
 Đến chừ…
cách trở muôn phương
nhìn xa xa nhớ
nhìn gần gần thương…

Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

TÌM VỀ.

TÌM VỀ...
Có ai về,
dừng chân trên lối cũ,
ngắm phượng rơi,
đỏ thắm cả sân trường...
em tan học
tung tăng vờn nắng nhẹ...

Cho tôi mơ,
những nẻo đường xưa ấy,
lúc tan trường, áo trắng em bay...
trắng con đường,
trắng cả giấc mơ say...

Giờ tìm lại,
trong sắc tím nao lòng,
tím nỗi nhớ
tím vương đầy hoài mong...

Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2017

TRÒ NGHỊCH

TRÒ NGHỊCH
Cứ mỗi độ hè về,
khi phượng đỏ rực và tiếng ve rân ran
tôi lại nhớ cái thời xưa còn bé,
cái thuở mà trưa nào cũng trốn theo anh trai bắt ve ve.

Gốc mít sau nhà chằng chịt vết băm để lấy mủ,
hai anh em chui hàng rào vào vườn thím Tuất,
một cái vườn đủ loại cây ăn trái, nhất là nhãn, cả chục cây,
cây nào cũng tỏa tàng lớn hơn cả cái nhà,
ve ve có màu giống vỏ cây, nhưng mắt trong veo của trẻ con,
nó có nấp kỹ mấy cũng tìm thấy,
chỉ bắt những chú ve cái,
đúng ra chỉ bắt những chú ve hình đầy đặn, nó sẽ kêu ve ve,
còn những chú ve đuôi nhọn thì để bọn con trai nướng…
Chẳng hiểu sao chỉ cần một chú ve đủ để kêu ồn nhà suốt buổi chiều,
nhưng bao giờ mình cũng cố bắt cho được cả lon sữa bò.


Đến chặp tối, khi điện được thắp sáng,
có chú ve nào lọt vào nhà,
chúng tôi cả đám y như bắt được của,
cả hết vây quanh, đứa chổi , đứa cây, đứa bắt ghế,
quyết sao vào được tay mình,
và chú ve ấy rất quí vì không bị dính mủ mít,
khi tay nào may mắn bắt được,
thế nào cũng đem theo ngủ cùng.

Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

NGHÌN TRÙNG XA


NGHÌN TRÙNG XA

Đưa em về
Thôi, nghìn trùng xa cách…

Nhớ không em,
Hay chỉ mình ta nhớ…

Cuối con đường
Chỉ mình em bước vội…

Em nhạt nhòa
Hư ảo tựa giấc mơ…

Rồi đời trôi
Biết ngày nào gặp lại.

Mắt em buồn
xóa hết dấu yêu xưa…

Thứ Năm, 11 tháng 5, 2017

KHÔNG THỂ...


KHÔNG THỂ...

Từ ngày chia xa
Em vẫn trở về 
Trên con đường cũ,
Nơi anh và em
Ghi bao kỷ niệm...

Thứ Tư, 1 tháng 3, 2017

VIẾNG MỘ ĐẦU XUÂN

VIẾNG MỘ
 Sáng nay trời rất lạnh,
mưa lâm thâm nên càng lạnh hơn...
cứ ước gì khi lên thấu mộ
trời sẽ tạnh ráo...

Mà đúng như lòng mình ước
quanh quẩn bên mộ Ba Mạ và Ôn Mệ,
thật kỳ diệu trong sự quan phòng
Ba Mạ được nghỉ yên bên Ôn Mệ Nội
và Mạ được nằm kề bên Mệ Ngoại...