Thứ Hai, 18 tháng 7, 2016

LẠI NHỚ...

Hôm qua chúa nhật, lang thang siêu thị, khi ra về mới biết mưa rất lớn, trời như trút nước…
(chẳng biết cách nào để chia bớt cho ngoài kia chút mát mẻ của đất trời.)


Hổng dám về, sợ bệnh…hơn nữa vẫn muốn lang thang, siêu thị mới mở gần nhà, rộng và khá lịch sự, có thể như dạo phố…
và rồi gặp “mưa” ngay trong phòng lạnh…



Lạc vào khu vui chơi
à ha…có thứ để đùa rồi đây, vừa chụp tấm hình xong, cô bé tuổi tin ghé mắt xem ảnh, rồi ngập ngừng hỏi nhỏ: Cô ơi, năm nay cô bao nhiêu tuổi?
Mình khai tuổi, cô bé nói: Ui, tuổi với Ngoại con...
Ừ, chứ nếu mới bằng tuổi mẹ, cô đâu có tranh thủ, cô sắp hết tuổi chụp ảnh rồi bé à…hihi




Đây rồi, cái món đầy kỷ niệm,
hồi nớ trường mình chỉ toàn nữ sinh, tiểu học mới có các em nam, cứ giờ ra chơi là mình đâm đầu chạy một nghỉn xuống lầu, để tranh bàn Ra-tông với bọn lớp Nhất.

Hồi đó mình học kiểu nào mà cứ chực đủ điểm để lên lớp, nên chuyện lên lãnh thưởng cuối năm là xa vời vợi, gần kỳ thi cuối năm, Sr phụ trách gọi mình lại và bảo, nếu cuối năm em không đủ 14 phẩy, sẽ bị ở lại lớp...!!! 
Buồn cười hồi nớ đã học lớp Đệ Tứ, vậy mà mình cũng tin đó là sự thật.
Thời đó, điểm cuối năm được tính
Học kỳ 1+ trung bình của cả niên khóa + học kỳ 2
Mình nhẩm tính mới có 12 phẩy, như vậy học kỳ 2 phải được 16 phầy chia ra mới thành 14.
mình cắm đầu học…

Kết thúc niên khóa, trường tổ chức văn nghệ và phát thưởng, những học sinh được lãnh thưởng đã biết trước, mặc áo đẹp và đứng hàng đầu để chờ gọi tên.
Mình dạt về cuối sân trường, nơi đặt bàn Ra-tông, và nhóm lại với đám con trai lớp Nhất, cứ sau khi nghe xướng người lãnh thưởng, mình ra dấu và bọn nó đập rầm rầm vào bàn như trống, mình cũng đập theo, cho đến khi Sr xướng tên ai đó, tụi mình cúi đầu đập bàn rồi chờ…không thấy ai lên lãnh thưởng, một Sr đến kéo tay mình: Sr gọi Lệ Thủy kìa…

Thôi rồi chắc là bị mắng vì ồn ào, nhưng không, Sr réo tên mình lên lãnh thưởng…từ 12 phẩy, học kỳ 2 mình nhẩy một phát lên 16 phẩy, thế là thật bất ngờ…có phần thưởng khuyến khích…đúng là có một không 2 trong đời đi học, của đứa học trò “chuyên lười”

Sr phụ trách kể công, em có thấy, em học rất được, nhưng quá ham chơi, nếu Sr phạt em phải có điểm cao ngay từ đầu thì tốt biết mấy.

Mình mừng thầm vì Sr có sáng kiến khi đã hết niên học và đó cũng là hết lớp của trường, nếu không, mình chẳng có những ngày rong chơi đầy kỷ niệm.

24 nhận xét:

  1. Chị thật là tâm lý và luôn nghĩ cho người khác: bài trước buồn thì bài này vui. Hoàn cảnh dễ thương bất ngờ đưa chị về hồi ức thời cắp sách thật đẹp. Thời các chị đi học, chất lượng giáo dục rất tuyệt vời. Sr dạy chị đáng kính quá.
    Em sang thăm chị nghe chị kể về kỷ niệm vui thời đi học mà cũng cảm thấy vui theo chị nè.
    Tuần mới em chúc chị luôn vui nha!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn em đã ghé thăm chị,
      ừ mà sao cái gì cũng gợi nhớ cái thuở đi học và nghịch phá vậy không biết nữa.
      Em thật thú vị khi được kéo dài tuổi đến trường của mình.
      chị ước được như em lắm đó.
      Nhiều niềm vui nhé.

      Xóa
  2. Thanh cù chị Tím có ý chia lửa cho ngoài này!
    Sỏi chỉ nỏ mồm kêu nắng nóng chứ thật ra có ra khỏi nhà đâu mà biết nắng với nóng. Có lang thang thì tối ra đến đầu ngõ là cùng. Nắng nóng chết ai thì chết chứ không chết Sỏi , có chăng chỉ chết buồn thui. Hihi!
    Mà sao chị đi siêu thị một mình, chẳng ai làm vậy, đi hai người chứ lại lừa anh Hùng ở nhà hử...!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hê hê...
      không có anh Hùng làm chi chị có ảnh để khoe, khi chị tranh máy ảnh để chụp anh, anh nói, đưa ảnh lên là biết có anh bên cạnh rùi, hihi
      Mà nè, người khác bấm máy làm răng chị cười nắc nẻ được...
      Trời nóng đến mức đó sao
      ở đây ngoài trời lại đang mưa
      mưa lớn nữa chứ,
      hay hè, có người chôn chặt mình trong nhà mà chịu được, chị tưởng mình chị không đi đâu thôi chứ.
      Sỏi mà ngồi cả ngày
      buổi sáng cũng nhác chạy bộ
      là phì đấy.
      Cám ơn đã thăm chị
      đêm an lành nhé.

      Xóa
    2. Em chỉ thừa vài chục kg thui, không ai gọi em là phì (chắc họ ngại). Vữn đẹp giai mà.
      Hihi!

      Xóa
    3. Chỉ thừa mươi cân thôi sao
      như vậy làm sao vữn đẹp giai được...
      mà buồn cười,
      chị khoe bao nhiêu ảnh
      chẳng khen được một lời
      đang khi mình chẳng có tấm nào
      ai tin là đẹp cho được...hihi

      Xóa
    4. Nếu khen hình chắc em chỉ nhìn thấy cười và khen là cười tươi thui mà sẽ có nhiều người khen vậy. mà khen đẹp lão thì lại tức tối, khen trẻ hơn tuổi thì nói là "em đang nịnh chị đấy à?" thật chả tội gì gây khó dễ cho chính mình thôi thifthaf mình tự khen mình thì đúng hơn và không ai có ý kiến gì ...Há há!

      Xóa
    5. Chị mà biết sớm học theo em
      thì đừng hòng được chị khen đẹp giai...

      Xóa
    6. Vô blog chi thích đọc còm cua chi va anh Sỏi !
      Một chút trả treo , một chút châm chọc , một chút bắt bẻ , từng chút một trong tình thân ái , mang cho nhau nụ cuoi như chút gió trong ngay hè nang nong , chút ấm áp trong ngay mua đông lanh giá ! Chỉ vậy thôi mà thấy lòng nhẹ nhỏm !

      Xóa
    7. Mỗi lần bị Sỏi chèn
      chị cứ mong có Trang...
      nếu như có Trang bên cạnh
      chị sẽ mạnh miệng hơn
      vì nếu có nhỡ lời
      thì đã có Trang châm chước giúp...

      Vắng Trang vắng nhiều lắm
      cứ hỏi Sỏi mà xem...
      Chị đã nghe Sỏi gật gật đầu...

      Xóa
    8. Em kg hay hỏi mà thích để họ tự nói
      Nếu kg sẽ nhận dược câu noi dối!
      Nhưng với tinh cách của Sỏi thì rạch ròi và thẳng thừng , vì vậy em cũng đâu dại chi hỏi hihihihi.
      Em qui men chi va anh Sỏi. That long !

      Xóa
  3. Nhìn những tấm hình Tím cười thật hồn nhiên, cho mình một vé về tuổi thơ với Tím nhé. Thế ra hồi bé bạn cũng thích chơi những trò chơi của con trai hả? Còn mình thì do trong xóm không có bạn gái cùng trang lứa mà chỉ toàn con trai nên được nhập bọn với họ (trong đó có ông anh mình). Thả diều, bắt bướm, bắt dế, đá dế sao mà vui thế.
    Chúc bạn tối ấm áp bên gia đình nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ô, thật thú vị khi đọc cm của bạn,
      không hiểu sao ngày xưa Tím cứ chạy theo những trò của bọn con trai,
      có khi còn làm trọng tài cho tụi nó oánh nhau nữa...hihi

      Cám ơn đã cùng Tím lên tàu về tuổi thơ
      có những phút, quên mình có tuổi
      quên luôn đời còn nhiều nỗi chua cay...

      Chúc Thu Yến nhiều niềm vui nhé.

      Xóa
  4. Được những giây phút hồn nhiên sống như tuổi bé,cũng tuyệt chị nhỉ.Quỳnh muốn,cũng chẳng thể.Tuy tuổi nhỏ hơn chị nhiều,nhưng tóc chẳng còn xanh,và hơn thế,cái khuôn mặt được đóng nhãn bằng chữ khổ,nụ cười cứ méo xẹo...ui !
    Chúc chị Tim an vui !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Quỳnh mến !
      Chị Tím là vậy đó
      chẳng biết mắc cở
      lao vào chụp ảnh
      mấy nhỏ khúc khích cười...
      có nhiều lúc chị cũng quên mất tuổi của mình, hihi chắc nhờ vậy mà đời bớt khổ.

      Cám ơn đã ghé thăm và cho chị một cảm nhận rất thích.

      Ngày mới an lành nhé.

      Xóa
  5. Lần đầu tiên em thấy cách tính 12 phẩy, 14 phẩy. Nói ra thì ngại nhưng mà em không biết ngày trước tính điểm như thế nào. Dù trước đây em hay nghe bố kể về thuở còn bé đi học bị cô giáo phạt vì không chịu thừa nhận mình làm toán sai (^_^).

    Kết thúc niên học chị có kỷ niệm đáng yêu, đáng nhớ, và rất đẹp nữa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thời chị đi học
      được tính điểm trung bình trên 20,
      cứ chia đều cho các môn ra đủ 10 là lên lớp.
      Khi thi tú tài, 10 là đậu thứ, 12 đậu bình thứ, 14 đậu bình và 16 đậu ưu.
      Cái thời ngày xưa, học là để chơi, cứ tà tà, vì ngày học tới 2 buổi, học tròn 9 tháng, từ lớp 1 cho đến 12 đều 2 buổi đến trường, chẳng khi nào nghe học thêm...
      Nên thời đi học là thú vị nhất.

      Cám ơn đã ghé thăm và chia sẻ với chị nhé.

      Xóa
  6. Có cái để nhớ là hạnh phúc rồi..Tím nhỉ
    Thời đó đi học rất thong thả ..không như bây giờ ..tội cho mấy đứa nhỏ học không thấy mặt trời gì cả..Thăm bạn chúc luôn bình an...
    http://d4.violet.vn/uploads/blogs/730254/hoa_tm_va_buom_trangpg.gif

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn Lệ Quân đã ghé thăm Tím,
      Chuyện được đi học bình thường thôi hén
      nhưng mỗi khi nhớ lại Tím lại tạ ơn vì mình được đi học, vì chính cái thời nớ, lại để lại trong mình bao điều dễ thương để nhớ, để làm dịu lại bao mệt nhọc của tuổi đã lớn...

      Chúc bạn ngày mới an vui nhé.

      Xóa
  7. hình ảnh và những hoạt động của chị thật dễ thương chị ạ
    chúc chị luôn hạnh phúc ạ
    http://deborahsilver.com/wp-content/uploads/2011/10/May-7-2011-061-475x707.jpg

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn em đã ghé thăm và cho chị cảm nhận dễ thương nhé.

      Ngày mới an lành.

      Xóa
  8. Nhìn nhung tấm hình cua chi ! Em thay vui trong lòng !
    Lúc nào cuoi đuoc thi cu cuoi !
    An nhiên chi nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn Trang...
      Cười lên đi cho hàm răng rớt xuống...
      anh xã nói: em mà không tranh thủ cười
      mai mốt không đủ răng để cười đâu...
      Ừ, mà thật, chị không đủ răng để nhai
      chỉ còn đủ để cười...

      Xóa
  9. ngắm chị iu... thích nụ cười ghê đó(chị rất đẹp chị ah- hiiiii)

    Trả lờiXóa

Các bạn có thể dán link hình trực tiếp vào comment mà không cần dùng thẻ