Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016

DỪNG CÁNH 
A. Maurois

-Câu chuyện kì lạ nhất của đời tôi à? Bà nói.
Khó đấy,trong suốt cuộc đời tôi, biết bao chuyện đã xảy ra.
-Tôi nghĩ là vẫn có.
-Ồ, không, tôi đã già đi,tôi đã khôn ngoan thêm…
Đó là một cách khác để nói là tôi cần phải nghỉ ngơi…

Giờ đây, tôi thật hài lòng khi được ngồi một mình, vào buổi tối, đọc lại những bức thư thời xa xưa, hay nghe một đĩa hát.
-Không thể có chuyện người ta không tiếp tục tán tỉnh bà…
Bà vẫn còn giữ được tất cả những nét duyên dáng, và tôi không biết những dấu ấn nào của sự từng trải, có thể là những đau khổ trong quá khứ, khiến cho nét mặt bà càng làm xao xuyến lòng người… Không thể cưỡng lại được…
-Cám ơn lời khen của ông…
Vâng, tôi vẫn còn có những người hâm mộ.
Điều bất hạnh là tôi không còn tin vào họ nữa.

Tôi đã biết quá rõ những người đàn ông, họ còn lửa nhiệt tình khi họ chưa đạt được gì, nhưng sau đó là sự hờ hững hay ghen tuông.
Tôi vẫn tự hỏi mình hà cớ sao ta lại đi xem thêm một lần nữa tấn hài kịch mà ta đã biết rõ kết cục?…

Thời còn trẻ, tôi đã sống khác.
Mỗi lần như vậy, tôi lại có cảm giác là đã gặp một con người tuyệt vời, và con người đó đã dứt tôi ra khỏi hoài nghi.
Tôi đến với họ bằng tất cả tấm lòng thành…
Vậy đấy, mới cách đây năm năm thôi, khi tôi mới làm quen với Rơnô, chồng của tôi bây giờ, tôi có cảm tưởng là tôi đã đổi thay.
Ông ấy khoẻ, hơi cục tính, ông ấy dứt khỏi tôi nỗi hoài nghi.
Ông ấy cười tôi khi tôi lo âu hay quá cẩn trọng.
Tôi đã tưởng tìm thấy trong ông ấy một vị cứu tinh.

Không phải là ông ấy đã hoàn hảo, ông ấy học không cao và còn vụng về trong cách ứng xử,nhưng ông ấy đã mang lại cho tôi
cái mà tôi chưa từng bao giờ có: sự vững vàng…
Một chiếc phao… ít nhất thì đó là những gì tôi nghĩ lúc đó.
-Bà không còn nghĩ như vậy nữa sao?
-Ông biết rõ là không, Rơnô đã phải chứng kiến nhiều thất bại kinh khủng,tôi đã phải an ủi ông ấy, làm ông ấy vững tin hơn,tôi đã bảo vệ người bảo vệ của tôi… Những người đàn ông thật sự mạnh hiếm lắm.
-Ít nhất bà cũng đã gặp một lần?
-Vâng, tôi đã gặp một người.
Vâng, chưa phải đã lâu lắm, và trong một hoàn cảnh thật lạ lùng…

À, ông hỏi tôi về câu chuyện lạ kì nhất trong đời tôi.
Vâng, câu chuyện ấy đấy.
-Bà kể đi!
-Trời, ông muốn điều gì vậy? Phải lục tìm trong kí ức của tôi… Và câu chuyện thì dài mà ông lại luôn bận rộn,ông có thể dành cho tôi một chút thì giờ chăng?
-Ồ, tất nhiên, tôi sẵn sàng nghe chuyện của bà.
-Thôi, được rồi,cách đây đã hai mươi năm…

Khi đó tôi là một người quả phụ trẻ,ông vẫn còn nhớ lần kết hôn đầu tiên của tôi chứ? Để làm vui lòng cha mẹ, tôi đã lấy một người đàn ông hơn tôi quá nhiều tuổi,với ông ấy đúng ra tôi cũng có chút tình cảm, nhưng là tình cảm của một người con đối với một người cha…
Tình yêu với ông ấy, đối với tôi, đó là nghĩa vụ phải báo đền hơn là một niềm vui. Ba năm sau, ông ấy mất đi, để tôi trong một tình thế bỗng nhiên thoát khỏi sự giám hộ của gia đình, của người chồng. Tôi được tự do, làm chủ mọi hành động và số phận của mình. Tôi có thể nói mà không sợ mang tiếng kiêu kỳ rằng khi đó tôi khá xinh…
-Còn hơn xinh nữa kia.
-Vâng, tùy ông quan niệm…

Dù sao thì lúc ấy tôi cũng đã thấy hài lòng và ngay sau đó, tôi đã có sau lưng cả một tiểu đội những người muốn cầu hôn. Người được tôi ưa nhất là một người Mỹ, tên là Giắc Páckơ,trong số những người Pháp là tình địch của anh ấy, cũng có nhiều người làm tôi vừa ý hơn,họ biết chia sẻ với tôi những sở thích, họ biết nói những lời tán dương dễ chịu. Giắc đọc rất ít, anh ấy không thích gì hơn là nhạc blue và nhạc jazz, anh ấy chuộng tranh với một niềm tin khờ khạo. Anh ấy nói chuyện yêu đương rất xoàng…
Đúng hơn là anh ấy không hề nói gì về chuyện yêu đương,anh ấy chỉ biết cầm lấy tay tôi khi chúng tôi ngồi trong rạp chiếu phim, trong nhà hát hay trong công viên, vào những buổi trăng sáng và nói với tôi:
-Em quả là kỳ diệu.
Lẽ ra tôi phải thấy là anh ấy thật buồn tẻ… 

Nhưng không, tôi rất vui lòng được đi chơi với anh ấy,tôi thấy anh ấy thật thoải mái và thẳng thắn,anh ấy mang lại cho tôi sự tin cậy như người chồng của tôi đã mang lại cho tôi sau này trong những ngày đầu chung sống. Những người bạn khác của tôi thường do dự trong các dự định của họ. Họ muốn trở thành người tình hay trở thành người chồng? Không khi nào họ nói rõ ràng. Với Giắc thì không,ý nghĩ trăng hoa đó đối với anh ấy là một sự tởm lợm,anh ấy muốn cưới tôi, đưa tôi sang Mỹ và ở đó, tôi sẽ sinh cho anh ấy những đứa con xinh xắn, cũng như bố chúng nó, tóc quăn, mũi thẳng và mảnh, nói năng chậm rãi bằng giọng mũi và cũng rất ngây thơ.
Khi đó, anh ấy là Phó chủ tịch một nhà băng,một ngày nào đó có thể anh ấy sẽ trở thành chủ tịch,dù thế nào thì chúng tôi cũng không bao giờ thiếu thốn, và chúng tôi sẽ có một chiếc xe hơi thật đẹp.
Cách anh ấy nhìn cuộc đời là như vậy.

Tôi thú thật với ông là tôi có bị quyến rũ. Ông ngạc nhiên ư? …
Nhưng cái đó thuộc bản chất của tôi,bởi vì tôi là con người phức tạp, cho nên nhưng người sống đơn giản thu hút tôi.
Tôi và gia đình không hoà hợp,sang sống ở Mỹ là một cách để tránh xa rắc rối. Sau mấy tháng thực tập ở một chi nhánh tại Pari, Giắc vừa trở lại Nữu Ước. Khi anh ấy lên đường, tôi đã hứa là sẽ theo sang đó và sẽ lấy nhau.
Ông cũng nên nhớ là đến lúc đó tôi chưa hề là người tình của anh ấy,không phải do tôi, nếu anh ấy tỏ ý thì chắc tôi cũng đã bằng lòng… Nhưng anh ấy luôn giữ mình. Giắc là một người theo đạo, có những tập quán sống cứng nhắc,anh ấy muốn có một đám cưới chính thức tại nhà thờ Saint Patrick ở Đại lộ thứ Năm, với những chàng phù rể mặc áo đuôi tôm, mỗi anh chàng có một bông cẩm chướng trắng ở cúc áo ngực và những cô phù dâu trong những chiếc áo dài bằng lụa mỏng… Nhưng những thứ ấy cũng chẳng làm tôi vừa lòng.

Chúng tôi thoả thuận là tôi sẽ đến vào tháng tư, Giắc đã lấy vé máy bay cho tôi. Tôi có ý muốn được đi bằng máy bay của hãng Hàng không Pháp và vì cảm thấy điều này là hoàn toàn tự nhiên nên tôi không hề nghĩ đến chuyện nói lại với Giắc. Vào giờ phút chót, tôi nhận được chiếc vé Pari – Luân Đôn và Luân Đôn – Nữu Ứơc, do một hãng hàng không Mỹ trao cho, khi đó hãng này chưa có quyền được dừng cánh ở chỗ chúng tôi. Điều này làm tôi phật ý đôi chút, nhưng ông biết đấy, tôi cũng thuộc loại người dễ tính nên đáng lẽ phải chạy đi đổi vé thì tôi lại chấp thuận,tôi phải đến Luân Đôn vào khoảng bảy giờ tối, ăn tối ở sân bay và chín giờ tối thì lên máy bay sang Nữu Ước.

Ông thích các sân bay chứ? Về chuyện đó tôi cũng có cái thú thật khó tả,các sân bay sạch và hiện đại hơn các nhà ga xe lửa, được trang trí theo phong cách “phòng mổ”. Những giọng nói xa lạ, rất khó hiểu vì bị méo mó, luôn vang lên trong loa để gọi những hành khách đi đến những thành phố xa xôi ở nước ngoài. Qua cửa kính, ta nhìn thấy những chiếc máy bay khổng lồ hạ cánh và cất cánh,đó là những nét trang trí không thực nhưng không phải là không đẹp. Tôi ăn tối, sau đó yên trí ngồi vào một chiếc ghế kiểu Anh màu xanh nhạt, đúng lúc từ loa vọng lên một câu dài mà tôi không hiểu được và chỉ nhận ra hai tiếng Nữu Ước cùng con số của chiếc máy bay tôi sắp đi,hơi lo ngại, tôi đưa mắt nhìn quanh,một số hành khách đã đứng dậy.

Tôi để ý thấy ở chiếc ghế bên cạnh tôi một người đàn ông quãng tuổi bốn mươi và có khuôn mặt hấp dẫn. Với những đường nét khá sắc cạnh, với mái tóc xoăn tít, và cái cổ cao, ông ấy gợi cho ta hình ảnh những nhà thơ lãng mạn Anh, và đặc biệt là hình ảnh của Senly.
Tôi nhìn ông ta và tự hỏi: “Nhà văn hay nhạc sĩ?”, và hy vọng được ngồi cùng ông ta trên máy bay. Chợt thấy điệu bộ bối rối của tôi, ông ta nói với tôi bằng tiếng Anh:
-Xin lỗi bà… Bà đi bằng chiếc máy bay số 632 phải không ạ?
-Vâng… Nhưng họ vừa thông báo gì đấy?
-Họ nói là do trục trặc kỹ thuật, máy bay chỉ có thể cất cánh vào lúc sáu giờ sáng mai,họ sẽ cho xe đón những hành khách nào muốn đến nghỉ ở khách sạn trong vài ba phút nữa.
-Chán quá! Đến khách sạn để phải dậy vào lúc năm giờ,thật chẳng hay ho gì,ông sẽ làm gì bây giờ?
-Ồ, tôi ấy à? May mắn là tôi có người bạn làm việc ở ngay tại đây, tại sân bay này. Tôi đã để xe trong ga-ra nhà ông ấy,tôi sẽ đến đó lấy xe để trở về nhà.

Ngừng một lát, ông ta nói tiếp:
-Hay đúng hơn, không… Tôi muốn tranh thủ lúc rảnh rỗi này để lượn một vòng… Tôi là thợ làm đàn Oóc và thỉnh thoảng lại phải đi xem lại những cây đàn của tôi trong một vài nhà thờ ở Luân Đôn… Đây là một dịp ngẫu nhiên để có thể kiểm tra vài ba chiếc.
-Đêm thế này mà ông cũng có thể vào trong nhà thờ à?
-Ông ta cười và rút từ trong túi áo ra một chùm vô số là chìa khoá.
-Vâng, tất nhiên! Tôi thường hay thử các phím đàn và bộ ống gió vào ban đêm để tránh làm phiền người khác.
-Ông tự chơi lấy à?
-Vâng, tôi cố chơi hết sức mình.
-Những buổi hoà nhạc của đàn Oóc trong đêm tối tĩnh mịch chắc là phải thú vị lắm.
-Thú vị à? Tôi cũng chẳng biết nữa. Mặc dù tôi là một người rất mê âm nhạc nhà thờ, nhưng rồi tôi cũng không trở thành một nhà biểu diễn đàn Oóc tài ba được. Nhưng được chơi đàn, với tôi là một niềm vui, điều đó thì chắc chắn.

Ngập ngừng một lát, ông ta nói thêm:
-Thưa bà, tôi sắp đề nghị với bà một điều hơi kỳ cục… Bà không hề quen biết tôi và tôi cũng chẳng có quyền gì bắt bà phải tin tôi… Nhưng nếu bà thích, tôi có thể đưa bà đi và sau đó đưa bà trở lại đây ngay… Chắc bà cũng là nhạc sĩ?
-Đúng vậy, nhưng sao ông lại biết?
-Bà đẹp như giấc mơ của người nghệ sĩ!
Đó là điều không thể nhầm lẫn được.

Thú thật với ông là câu khen đó làm tôi cảm động,ông ấy có một quyền lực rất lạ lung,tôi biết dạo chơi ở đường phố Luân Đôn vào ban đêm với một người không quen biết là thiếu thận trọng,tôi tự thấy được những nguy hiểm có thể xảy ra,tuy vậy tôi vẫn không hề có ý nghĩ từ chối.
-Thôi được,tôi nói với ông ấy,nhưng còn cái túi này thì tôi biết làm thế nào?
-Sẽ để vào sau xe cùng với chiếc túi của tôi.

Tôi không thể nào nói lại với ông là đêm hôm đó, chúng tôi đã vào ba nhà thờ nào, cũng như không thể tả được người bạn đường bí hiểm ấy của tôi đã chơi như thế nào,tôi vẫn còn lưu giữ trong ký ức những chiếc cầu thang xoáy trôn ốc mà tôi phải tựa vào tay ông ấy để leo lên, những vết ánh trăng lạc qua cửa kính, cùng những bản nhạc thật tuyệt vời,tôi có nhận ra nhạc của Bach, của Handel, nhưng tôi biết hầu hết đó là ứng tác của ông ấy,những khúc nhạc như vậy vang ngân lên vào lúc đó thật quả là xúc động,như những lời khấn nguyện tuôn trào từ một tâm hồn đau khổ,tiếp đó là những âm điệu thần tiên như một sự vuốt ve âu yếm dịu dàng,tôi như say,tôi hỏi tên nhà nghệ sĩ lỗi lạc này và được biết ông ấy tên là Pitơ Đơn.
-Chắc ông phải nổi tiếng lắm. – Tôi nói với ông. – Ông là một thiên tài đấy.
-Đừng nên tin như vậy,thời gian và đêm tối tạo cho bà ảo giác,tôi chỉ là một người chơi đàn loại xoàng,nhưng lòng tin gây cảm hứng cho tôi, và hôm nay thì đó là sự có mặt của bà.
Cái kiểu nói thẳng ra như vậy chẳng làm tôi ngạc nhiên, cũng chẳng làm tôi khó chịu. Pitơ Đơn là một trong những người mà chỉ sau vài ba phút gặp gỡ ta đã có thể hoàn toàn tin được,ông ấy không phải là người của thế giới này.

Sau khi đã đi thăm hết ba nhà thờ, ông ấy nói với tôi một cách rất thoải mái:
-Đã gần nửa đêm rồi,bà có muốn đến nghỉ ở nhà tôi trong ba hoặc bốn giờ còn lại không? Tôi sẽ mời bà món trứng luộc,cũng có vài thứ hoa quả,người giúp việc tôi sẽ phải đến vào sáng mai để khuân các thứ đó đi.

Tôi cảm thấy sung sướng, và chính vì để ông hiểu biết, tôi phải thú nhận là tôi đã mong muốn tuy rất mơ hồ, rằng đêm đó sẽ là khởi đầu cho một tình yêu.
Lòng ngưỡng mộ ảnh hưởng đến tình cảm của người phụ nữ nhiều hơn là với đàn ông. Những bản nhạc thần tiên ấy, đêm dần trôi trong trong những tiếng đàn du dương ấy, bàn tay dịu dàng và vững chãi dìu tôi đi trong đêm ấy, tất cả đã sắp sẵn trong tôi những ước muốn mơ hồ,nếu như người bạn đường của tôi muốn, tôi đã hoàn toàn thuộc về ông… Con người tôi là như vậy.

Gian nhà nhỏ chất đầy sách, quét vôi trắng màu vỏ trứng, với một vạch kẻ đen, khiến tôi thích thú,lập tức tôi cảm thấy như đang ở trong nhà mình,tôi tự bỏ mũ và cởi áo khoác ngoài,tôi đề nghị được giúp ông ấy sửa soạn bữa ăn đêm trong gian bếp chật hẹp. Ông ấy từ chối:
-Không, tôi quen rồi,bà lấy một cuốn sách mà đọc,chỉ vài ba phút nữa tôi sẽ quay lại.

Tôi chọn tập thơ Sonnet của Shakespeare và chỉ đủ thời gian để đọc ba đoạn có nội dung hoà hợp một cách lạ lùng với tâm trạng tôi lúc bấy giờ,sau đó Pitơ trở lại, đặt một chiếc bàn nhỏ trước mặt tôi và mời tôi.
-Các món ăn ngọn tuyệt… Tôi lại đang đói. Ông thật là một người đàn ông lạ lùng,ông làm gì cũng giỏi,thật sung sướng cho người phụ nữ nào đó được chung sống cùng ông.
-Chẳng ai chung sống cùng tôi… Nhưng tôi sẽ cảm thấy thích thú hơn nếu được nghe bà kể về bà,bà là người Pháp, có phải không? Bà đi sang Mỹ à?
-Vâng, tôi sắp lấy một người Mỹ.
Ông ta không hề tỏ vẻ ngạc nhiên hay không hài lòng.
-Bà yêu ông ta chứ?
-Tôi phải yêu ông ta vì tôi đã quyết định chọn ông ta làm người bạn suốt đời.
-Không phải lúc nào cái đó cũng là một lý do, – ông ta nói – Có nhiều đám cưới là do họ tự để trượt đến với nhau theo một cung cách khó thấy và chậm chạp, thậm chí không hề muốn vậy,rồi đột nhiên người ta thấy là mình đã đi quá,nhưng họ không còn đủ can đảm để quay trở lại nữa. Thế là một số kiếp lỡ làng… Nhưng mà nói với bà những điều bi lụy đó khi tôi chưa biết gì về sự lựa chọn của bà, thật là không phải chút nào,có lẽ nào một người phụ nữ đầy đức hạnh như bà lại lầm lẫn được,điều duy nhất khiến tôi ngạc nhiên là…Ông ấy dừng lại.
-Ông cứ nói… Không sợ làm tôi phật ý đâu,tôi là người minh mẫn nhất… Tôi muốn nói là tôi là người có khả năng nhất để từ phía ngoài nhìn thẳng vào những hành động của mình, nhìn để quan sát và phán xét.
-Thôi được rồi – ông ấy tiếp – điều duy nhất làm tôi ngạc nhiên, không phải vì có một người Mỹ đã làm bà thích thú (ở Mỹ có nhiều người rất đáng chú ý và hấp dẫn) mà chính vì bà mong muốn sống trọn đời với ông ta, nơi quê xứ của ông ta… Ở đó, bà sẽ tìm thấy một “thế giới mới” với những giá trị cuộc sống hoàn toàn khác… Có thể đây chỉ là những định kiến của người Anh… Cũng có thể bản thân người chồng chưa cưới của bà thật tuyệt hảo, đến nỗi bà chẳng cần bất cứ một cái gì quan trọng ở cái xã hội nay mai sẽ bao bọc xung quanh vợ chồng bà.

Tôi suy nghĩ một lát,hình như tất cả những điều tôi nói với Pitơ khi đó có một tầm quan trọng thật đặc biệt, tôi cũng chẳng biết vì sao, và tôi có nhiệm vụ phải diễn đạt lại thật chính xác những điều tinh tế nhất trong suy nghĩ của tôi cho ông ấy.
-Ông không nên tin như vậy,tôi nói: Giắc (người chồng tương lai của tôi) không phải là một người tuyệt hảo và tôi tin chắc rằng tự anh ấy không đủ để thay thế cho sự khiếm khuyết một môi trường thân thiết đối với tôi… Giắc là một người đàn ông đẹp trai, trung thực, anh ấy sẽ là một người chồng tốt, tức là người chồng không bao giờ lừa dối tôi và sẽ cho tôi những đứa con khoẻ mạnh. Nhưng ngoài con cái, công việc của anh ấy, tình hình chính trị và những giai thoại về bạn bè của anh ấy, chúng tôi có rất ít mối quan tâm chung… Ông hiểu cho tôi. Giắc không hoàn toàn là người thông minh; anh ấy là một nhà kinh doanh rất khôn ngoan; anh ấy cũng có chút năng khiếu về cái đẹp, một thị hiếu khá chắc chắn… chỉ mỗi tội là thơ, tranh, nhạc đều không có gì là quan trọng trong con mắt anh ấy. Anh ấy không bao giờ nghĩ đến những cái đó… 

Có trầm trọng lắm không? Nghệ thuật, suy cho đến cùng, chỉ là một trong nhiều hoạt động của con người.
-Đúng thế,Pitơ Đơn nói: Ta vẫn có thể là một người đàn ông nhạy cảm mà không cần phải yêu nghệ thuật, hay nói đúng hơn là không cần phải biết nghệ thuật… Và thậm chí tôi thích một thái độ lãnh đạm thẳng thừng hơn là thói đua đòi nhăng nhít và ầm ĩ.
Nhưng để làm chồng một người phụ nữ như bà…, ít nhất ông ấy cũng có một trái tim tinh tế, cho phép đoán biết được những điều bí ẩn đang diễn ra trong trái tim người đàn bà chung sống ở ngay bên cạnh mình chứ?
-Anh ấy chẳng tìm kiếm được xa đến thế đâu…Tôi sẽ làm anh ấy vừa lòng; anh ấy không biết vì sao, anh ấy không tự đặt cho mình những câu hỏi,anh ấy không nghi ngờ gì về việc mang lại hạnh phúc cho tôi,tôi chẳng sẽ có một người chồng cần mẫn, một ngôi nhà ở Đại lộ thứ Năm, một chiếc xe hơi loại sang và những người hầu hạ da đen tuyệt diệu do mẹ anh ấy chọn từ xứ Vớcginia đó sao? Thử hỏi một người phụ nữ còn muốn gì hơn?
-Chớ có cay độc như vậy,ông ấy nói: Mỉa mai cay độc là dấu hiệu của một lương tâm không lành mạnh,một khi những lời đó nhằm vào người mà mình yêu, nó sẽ bóp chết mọi rung cảm… Đúng vậy đấy…hết sức trầm trọng. May mắn duy nhất của sự cứu rỗi nằm trong thái độ thật sự dịu dàng thương cảm đối với người đàn ông,hầu như tất cả họ đều bất hạnh.
-Tôi không tin Giắc là người bất hạnh,anh ấy là một người Mỹ có khả năng thích ứng hoàn toàn với cái xã hội mà anh ấy đang sống, cái xã hội mà anh ấy nghĩ một cách trung thực là ưu việt nhất thế giới,có điều gì mà anh ấy còn phải lo ngại?
-Rồi ông ấy sẽ phải lo ngại về bà,bà sẽ dạy cho ông ấy biết thế nào là đau khổ.

Tôi không biết ông có cảm thấy rằng đêm đó, tôi đã ở vào một trạng thái tinh thần sẵn sàng chấp nhận tất cả chưa. Thật là lạ lùng khi đêm hôm khuya khoắt, tôi lại ngồi trong phòng với một người đàn ông nước Anh mà tôi vừa gặp cách đó vài giờ ở sân bay,còn ngạc nhiên hơn là tôi đã thổ lộ hết tâm sự riêng tư cũng như những dự kiến trong tương lại của tôi,sau cùng, càng đáng kinh ngạc khi ông ấy luôn khuyên nhủ tôi và tôi thì nghe những lời khuyên của ông ấy với lòng kính trọng.
Đúng như vậy đấy,lòng tốt và phẩm hạnh từ con người của Pitơ toả ra giữ cho tình thế hoàn toàn tự nhiên,không phải ông ấy làm ra vẻ bậc tiên tri hay một nhà thuyết giáo,hoàn toàn không phải như vậy,đó là một con người không hề biết giả vờ,ông ấy cười rất sảng khoái mỗi khi tôi đưa ra một nhận xét thú vị.

Ta còn nhận ra ở ông ấy một con người chính trực, điều rất hiếm thấy trên thế giới này… Vâng, đúng như vậy…, một người chính trực… ông hiểu chứ. Phần đông con người ta không nói theo như mình nghĩ,sau những câu nói của họ bao giờ cũng còn có những ẩn ý,cái ý họ bày tỏ chỉ cốt che đậy một ý khác mà họ muốn giấu đi… Hoặc là họ nói lung tung không cần nghĩ ngợi gì cả,còn Pitơ, ông ấy cư xử như một số nhân vật nào đấy của Tônxtôi,ông ấy đi thẳng đến tận đáy của mọi vấn đề,điều này khiến tôi ngạc nhiên đến mức phải hỏi ông ấy:
-Ông thuộc dòng máu Nga à?
-Tại sao? Tôi kinh ngạc vì câu hỏi của bà,đúng vậy, mẹ tôi là người Nga, còn cha tôi là người Anh.
Tự hào về sự khám phá cỏn con ấy của mình, tôi tiếp tục hỏi:
-Ông chưa lập gia đình à? Chưa bao giờ cả?
-Chưa… bởi vì… điều này có thể bà cho là hơi kiêu ngạo,tôi muốn dành tôi cho một điều gì đó cao cả hơn.
-Cho một tình yêu cao cả?
-Cho một tình yêu cao cả, nhưng sẽ không phải là tình yêu của một phụ nữ,tôi luôn luôn có ý nghĩ là ngoài cái vẻ bề ngoài đau khổ của thế gian này, còn có một điều gì đó rất đẹp đẽ để vì nó mà ta cần phải sống.
-Và, “cái gì đó” ấy, ông tin được ở âm nhạc nhà thờ?
-Vâng, và cả ở trong thơ,cũng như cả trong kinh thánh,tôi muốn dành cho cuộc đời tôi một cái gì thật trong sáng,tôi phải xin lỗi bà vì tự nói về mình như vậy, nói một cách hơi… khoa trương… và không được Ăng lê cho lắm,nhưng hình như bà hiểu tôi khá rõ đấy, lại khá nhanh nữa.

Tôi đứng dậy và đến ngồi bên chân ông ấy. Tại sao ư, tôi không thể nói thế nào với ông,chỉ biết là tôi không thể làm khác được.
-Vâng, tôi hiểu,tôi nói với ông ấy: tôi cũng nghĩ như ông là hoạ có điên mới chịu hao phí cuộc sống, tài sản duy nhất của chúng ta, vào những giây phút tầm thường, vào những công việc vô bổ, vào những cuộc cãi vã nhỏ nhen…
Tôi mong rằng hết thảy mọi khoảnh khắc của đời tôi đều được như quãng thời gian mà tôi đang sống với ông đây,tuy tôi biết rằng điều đó cũng chẳng xảy ra… Tôi không đủ sức mạnh,tôi sẽ buông mình trôi theo dòng, vì như vậy dễ dàng hơn… Tôi sẽ thành Giắc Packơ phu nhân,tôi sẽ chơi bài Canasta,tôi sẽ chơi gôn khác hơn,mùa đông tôi sẽ đi đến vùng Flôriđa, và năm tháng cứ trôi qua như vậy, cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay… Có thể ông sẽ nói với tôi rằng như vậy là đáng tiếc… ông nói đúng,nhưng làm thế nào được?
Tôi tì người vào đầu gối ông ấy,vào giờ phút ấy tôi là của ông ấy…
Đúng như vậy, sự chiếm hữu có nghĩa lý gì đâu, ưng thuận mới là tất cả.
-Làm thế nào à,Ông hỏi lại tôi: Hãy giữ lấy quyền tự chủ của mình,tại sao bà phải buông mình trôi theo dòng,bà biết bơi cơ mà…Tôi muốn nói: bà có đầy đủ nghị lực và phẩm giá…
Đúng thế và hơn thế, để tự làm chủ số phận mình cũng không cần đến một cuộc tranh đấu trường kỳ cơ mà? Trên đường đời của một con người, có những giây phút hiếm hoi, mà khi đó, mọi điều sẽ được định đoạt cho cả dài lâu,chính vào những giờ phút đó, ta phải có can đảm để nói có hay không.
-Và ông cho rằng tôi đang ở vào một trong những thời điểm ấy và tôi phải trả lời là không sao? Ông ấy vuốt nhẹ mái tóc tôi, rồi nhấc tay ra và nghĩ ngợi.
-Bà đặt cho tôi một câu hỏi thật khó trả lời, – cuối cùng ông ấy nói. – Tôi, một người vừa mới quen bà, chưa hề biết gì về bà, về gia đình bà, về người chồng tương lai của bà, tôi có quyền gì để khuyên nhủ bà? Tôi sẽ rất có thể mắc sai lầm lớn…Không phải tôi phải trả lời câu hỏi ấy, mà chính bà,vì chỉ có bà mới biết bà mong muốn gì ở cuộc hôn nhân này, chỉ có bà mới đủ dữ kiện để nhìn thấy trước những gì sẽ xảy ra sau đó,tất cả những gì tôi có thể làm được là khuyên bà nên chú ý đến những gì là chủ yếu, theo ý của tôi và có thể cũng là ý của bà, và tự hỏi: “Ta có tin chắc là sẽ không bóp chết trong mình những gì tốt đẹp nhất không?”
Đến lượt tôi phải suy nghĩ.
-Rất tiếc, là tôi không dám tin chắc như vậy. Điều tốt đẹp nhất của tôi, đó là hy vọng, mà chính tôi cũng không biết có được từ một niềm khích lệ nào đó là niềm khao khát được hy sinh… Khi còn nhỏ, tôi mơ ước trở thành một bà thánh hay một nữ anh hùng… Còn bây giờ, tôi mơ ước được hiến mình cho một con người đáng hâm mộ và nếu như có thể; giúp đỡ người ấy làm nên sự nghiệp, hoàn thành sứ mệnh của mình… Vậy đó… Những điều tôi vừa nói với ông tôi chưa hề nói với ai khác… Tại sao lại với ông? Tôi cũng tự hỏi tôi. Ở ông có cái gì đó vẫy gọi lòng tin và sự trao gửi.
-Cái điều ấy, – ông ấy nói – chính là sự từ bỏ. 
Người nào không tự tìm cho mình những điều mà người khác gọi là hạnh phúc, thì rồi sẽ có thể yêu những người khác cũng như chính mình sẽ được yêu, sẽ có thể qua đó mà tìm thấy lại một dạng khác của hạnh phúc.

Lúc ấy tôi đã làm một cử chỉ mạnh bạo và hơi điên rồ. Tôi nắm lấy tay ông ấy và thốt lên:
-Thế tại sao ông, ông Pitơ Đơn, ông lại không có phần hạnh phúc thực sự của mình? Tôi cũng vậy, tôi vừa mới quen ông, nhưng hình như ông là người mà tôi luôn tìm kiếm một cách vô ý thức.
-Đừng nên tin như vậy… Bà đánh giá tôi khác với con người thực của tôi,tôi sẽ không bao giờ là môt người tình cũng như một người chồng mà bất cứ một người phụ nữ nào mong đợi,tôi sống quá kín đáo,tôi sẽ không chịu được khi có bên cạnh tôi từ sáng đến tối rồi lại từ tối đến sáng một con người luôn đòi tôi phải quan tâm đến, và người đó lại được quyền như vậy…
-Sự quan tâm là có đi có lại.
-Đúng như thế, nhưng riêng tôi, tôi không cần đến sự quan tâm ấy.
-Ông tự cho mình có đủ sức mạnh để đương đầu với cuộc sống này… Thực như vậy chăng?
-Nói đúng hơn là tôi cảm thấy đủ sức mạnh để đương đầu trong cuộc sống này cùng với tất cả những người có thiện ý… để cùng họ làm việc, nhằm làm cho thế giới này êm đẹp và hạnh phúc hơn, hay ít nhất là cố gắng làm được như vậy…
-Khó khăn sẽ bớt đi nếu ông có bên cạnh một người phụ nữ là bạn đời,tất nhiên người phụ nữ ấy phải cùng niềm tin với ông. Nếu như người ấy yêu ông…
-Điều đó thôi chưa đủ… Tôi biết khá nhiều phụ nữ do yêu mà theo đuổi người đàn ông mình yêu như một người đi trong mơ,một ngày nào đó, người phụ nữ ấy sẽ tỉnh mộng và nhận thấy mình đang đi trên nóc nhà, đi trong gian nguy,khi đó, người ấy chỉ còn ý nghĩ: tụt xuống và chiếm lại cái sàn nhà bình dị của cuộc đời… Người đàn ông… nếu có lòng thương hại người phụ nữ, thì sẽ cùng tụt xuống,sau đó, như người ta thường nói, họ xây dựng tổ ấm. Đó là một chiến binh đã bị tước vũ khí.
-Ông muốn một mình tranh đấu?
Ông ấy dìu tôi đứng lên, không phải không có chút âu yếm.
-Chưa bao giờ tôi nói điều này một cách khó khăn như lúc này, nhưng quả vậy… Tôi muốn tranh đấu với chỉ mỗi mình tôi.

Tôi thở dài
-Thật đáng tiếc! Tôi sẵn sàng vì ông mà hy sinh Giắc.
-Tốt hơn cả là hy sinh cả Giắc và tôi.
-Cho ai?
-Cho chính bản thân bà.

Tôi cầm lấy mũ của tôi và đặt nó trước một chiếc gương, Pitơ đưa cho tôi chiếc áo choàng.
-Bà nói đúng, phải đi thôi,sân bay cách đây khá xa, và ta nên đến trước những người khác đi xe ca.
Ông ấy tắt đi một ngọn đèn bếp,trước khi bước ra, bằng một cử chỉ mà tôi cảm thấy không thể cưỡng lại được, ông ấy ôm tôi vào lòng và hôn tôi như một người anh,tôi không cưỡng lại, tôi buông mình theo một sức mạnh mà tôi muốn bị chinh phục,nhưng ông đã nhanh chóng bỏ vòng tay của mình ra, mở cửa và nhường cho tôi đi ra trước,trên chiếc xe nhỏ, tôi ngồi cạnh ông ấy, không hề nói một lời,
trời đổ mưa và đường phố Luân Đôn ban đêm buồn đến não lòng,một vài phút sau, Pitơ cất tiếng nói,ông ấy kể cho tôi về những người sống trong các ngôi nhà nhỏ bé xây cất hàng loạt và cuộc đời đơn điệu của họ, cách sống thiếu niềm vui của họ, và hy vọng của họ,khả năng miêu tả của ông ấy thật đáng ngạc nhiên,lẽ ra ông ấy phải là một tiểu thuyết gia cỡ lớn.

Sau đó chúng tôi đi qua một khu công nghiệp lân cận thành phố,người bạn đường của tôi ngừng lời,còn tôi, chìm trong suy tư,tôi nghĩ đến những gì sẽ xảy ra vào ngày mai, khi tôi đến Nữu Ước,chắc chắn là sau cái đêm xáo động này, với Giắc, tôi sẽ trở nên lố bịch,đột nhiên, tôi nói:
-Ông Pitơ, dừng lại đi.
Ông ấy đột ngột hãm xe và hỏi:
-Có chuyện gì vậy? Bà mệt à?… Hay bà bỏ quên cái gì ở nhà tôi?
-Không,nhưng tôi không muốn đi Nữu Ước nữa…
tôi không muốn lại đi một bước nữa.
-Bà nói sao?
-Tôi đã suy nghĩ rồi,ông đã mở mắt cho tôi,ông đã nói với tôi là trong cuộc đời có những thời điểm quyết định cả cuộc đời… Và đây là một trong những thời điểm ấy… Tôi đã quyết định,tôi sẽ không lấy Giắc Páckơ nữa.
-Trách nhiệm của tôi trong chuyện này thật là kinh khủng,tôi tưởng đã khuyên bà những điều tốt lành,nhưng tôi đã lầm.
-Ông không thể lầm được,và nhất là tôi, tôi không thể lầm được,bây giờ tôi đã nhìn thấy rõ ràng là tôi sắp làm một việc điên rồ,tôi sẽ không đi nữa.
-Cũng đành phó mặc trời,bà đã được cứu thoát vừa lúc bà đang đi tới một tai họa,nhưng bà không sợ phải trở lại Pari sao? Sẽ nói với mọi người thế nào đây?
-Tại sao lại phải sợ? Cha mẹ và bè bạn tôi rất lấy làm tiếc khi tôi ra đi,mọi người gọi cuộc hôn nhân ấy là một hành động thiếu suy nghĩ… Mọi người sẽ vui sướng khi thấy tôi quay lại.
-Thế còn ông Giắc?
-Giắc sẽ buồn khổ trong vài ngày, hay vài giờ,ông ấy đau khổ vì tự ái, nhưng ông ấy sẽ nói rằng súyt nữa ông ấy đã gặp biết bao phiền muộn với một người đàn bà tính khí thất thường như tôi,ông ấy sẽ vui sướng mà nhận thấy rằng đã cắt đứt trước chứ không phải sau khi cưới… Chỉ có điều là phải điện cho ông ấy, để ngày mai ông ấy khỏi phải mất công đi đón.
Pitơ lại cho nổ máy ôtô.
-Bây giờ chúng ta làm gì? Ông ấy hỏi.
-Chúng ta cứ tiếp tục đi đến sân bay,máy bay vẫn đợi ông,tôi sẽ đi một chiếc khác trở lại nước Pháp. Giấc mơ thế là hết.
-Một giấc mơ đẹp.
-Mơ khi còn thức.

Trên đường đi ra đường bay, tôi đi đến phòng điện báo và đánh điện cho Giắc: Em đã đi đến kết luận rằng kết hôn là phi lý. Stop. Em rất tiếc, bởi vì anh rất yêu em, nhưng em không thể sống ở nước ngoài được. Stop. Em nghĩ tốt hơn cả là nói thẳng. Stop. Em gửi lại anh chiếc vé để anh lấy lại tiền. Stop. Thân yêu. Mácxen”. Tôi đọc lại và thay bốn chữ “sống ở nước ngoài”bằng “sống xa lạ” Như vậy rõ ràng hơn, bớt đi được một chữ.

Trong khi tôi gửi điện, Pitơ đi hỏi giờ máy bay cất cánh. Khi trở lại, ông ấy nói:
-Mọi điều đều tốt đẹp,hay nói đúng hơn là mọi điều đều không tốt,động cơ đã sửa xong,tôi sẽ đi trong vòng hai chục phút nữa,còn bà phải đợi đến bảy giờ,tôi rất buồn là phải để lại bà một mình,bà có muốn tôi mua cho bà một cuốn sách không?
-Không sao cả, tôi cũng có cái để mà nghĩ rồi.
-Bà có tin chắc rằng sẽ không có gì đáng tiếc không? Bây giờ thì vẫn còn đủ thời gian đấy, nhưng một khi bà đã cho đánh bức điện ấy đi thì dù có muốn nghĩ lại cũng quá muộn mất rồi.
Tôi không trả lời ông ấy, tôi đưa tờ điện đã viết cho nhân viên điện báo.
-Điện khẩn phải không ạ? – người nhân viên điện báo hỏi lại.
-Không.

Sau đó tôi khoác tay Pitơ.
-Ông Pitơ thân mến, tôi có cảm giác tôi được cùng đi ra máy bay với một người bạn thân quen từ lâu.
Tôi không thể kể cho ông những gì ông ấy nói với tôi trong hai mươi phút còn lại sau đó,đó là những quy tắc sống thực sự mà ông ấy khuyên nhủ tôi,đã nhiều lần ông định nói với tôi rằng tôi là người phụ nữ có nhiều tính cách đàn ông, rằng tôi là một người bạn thủy chung, rằng tôi không bao giờ nói dối,nếu những điều trên có phần nào đúng sự thực thì đó chính là nhờ Pitơ.
Cuối cùng tiếng loa vang lên “Khách đi Nữu Ước, máy bay số sáu trăm ba mươi hai…” Tôi tiễn Pitơ đến tận cửa ra đường băng. Tôi ôm hôn ông ấy như một người vợ hôn chia tay chồng. Sau đó, không bao giờ tôi gặp lại ông ấy nữa.
-Sao, không bao giờ gặp lại à? Tại sao thế? Bà không cho ông ấy địa chỉ hay sao?
-Có chứ, nhưng không bao giờ ông ấy viết cho tôi lấy một chữ,tôi nghĩ rằng ông ấy thích sống như vậy để hướng dẫn con người ta, để rồi lại biến đi.
-Còn bà, những lần sau đến Luân Đôn bà không tìm gặp lại ông ấy sao?
-Để làm gì kia chứ? Ông ấy đã cho tôi như ông ấy nói, điều gì là tốt đẹp nhất của mình,chúng tôi sẽ không bao giờ lấy lại được bầu không khí có một không hai của cái đêm đó… Không nên hy vọng sống lại giây phút quá tuyệt vời… 

Và tôi đã không lầm khi nói với ông rằng đó là câu chuyện lạ kỳ nhất trong cuộc đời tôi chứ? Người đàn ông đã làm thay đổi số phận của tôi, người đã khiến tôi trở lại sống ở nước Pháp chứ không phải ở nước Mỹ, lại là một người Anh không quen biết, chỉ ngẫu nhiên gặp ở sân ga máy bay. Ông không thấy điều đó là tuyệt diệu sao?
-Điều đó,tôi trả lời bà: giống như những câu chuyện xa xưa kể lại về một Đức Chúa Trời cải trang thành lão ăn mày hay thành một kẻ xa lạ để tiếp cận con người… Nhưng trong thực tế… bà Mácxen ạ, người đàn ông xa lại kia cũng không làm bà thay đổi hoàn toàn đâu, bởi vì kết cục thì bà vẫn lấy Rơnô, một Giắc dưới cái tên khác kia mà?
Bà mơ màng trong giây lát:
-Vâng, đúng thế,ta không thể thay đổi hoàn toàn bản tính con người, mà chỉ sửa được đôi chút thôi.
(tập truyện ngắn “Hoa từng mùa”)

18 nhận xét:

  1. Sang thăm chị. Đọc bài mới, ôi giời khiếp hồn dài quá!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ối giời...
      chiện dài vậy mà đòi đọc hết một lần sao...
      Khi đưa truyện nầy lên, chị nghĩ Sỏi đã từng đọc nó rồi.
      A.Maurois một tác giả nỗi tiếng về truyện ngắn...
      chị nghĩ em đã đọc rồi thế nào cũng được nghe em bình luận về nó đó...
      ai ngờ em: ối giời...

      Xóa
  2. Đúng là có những người chỉ cần tiếp xúc một lần như đã thần. Và " ta không thể thay đổi hoàn toàn bản tính con người mà chỉ sửa được đôi chút..."

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái thời mà người ta mong
      phụ nữ độc lập hơn trong suy nghĩ
      và chọn lựa cuộc sống đó mà...
      cám ơn bạn đã ghé thăm và cùng chia sẻ về bài viết nhé.
      Mến !

      Xóa
  3. Đến thăm em được đọc một truyện hay . Xin cảm ơn !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn anh đã ghé thăm cà chia sẻ về bài đăng.
      Chúc anh cuối tuần an lành nhé.

      Xóa
  4. đã lâu lắm rồi nay em mới lại ngồi đọc truyện, được cuốn vào theo những mẩu đối thoại của các nhân vật... Hồi thanh niên em là một ng ghiền truyện, nhưng rồi theo tg, em đã bỏ thói quen đọc truyện< Bây giờ rảnh chút thì em lên mạng đọc báo,hay vào blog lang thang... hiii

    đọc truyện trong tiếng nhạc dịu nhẹ, thật hay...
    cảm ơn chị.
    chúc một ngày thật vui nhé chị Tím BL...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thật thú vị
      khi không những được em ghé thăm
      đọc truyện và còn cùng nghe nhạc...
      Truyên cũng có cái thú của nó
      nó cứ dẫn ta đi...
      cho ta thấy phản ứng của nhân vật
      và thỉnh thoảng cho ta tìm thấy mình trong một vài câu đối đáp...

      Cuối tuần vui nhé.

      Xóa
  5. Chị tâm lý thật, hii, truyện dài nên đăng chữ to, nhờ vậy mà em đọc hết luôn. Em liên tưởng đến bộ phim Titanic mặc dù hai câu chuyện không hoàn toàn giống nhau.
    Em cảm ơn chị!
    Em chúc chị cuối tuần nhiều niềm vui và thư thái ạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hú hồn...
      may em đã đọc và không than nó dài...
      Đúng rồi đó em, những tác phẩm thời đó
      luôn lãng mạn...nên có chi đó làm ta liên tưởng đến Titanic...

      Cám ơn đã ghé thăm, để lại cảm nhận
      chúc em cuối tuần an lành nhé.

      Xóa
  6. Thật ra em đã xem qua cuyện này, cảm thấy không mấy ưa vì nó cứ nhàn nhạt, có lúc nghĩ chả hiểu tác giả định chuyển tải thông điệp gì đến người đọc khi viết câu chuyện này. Em đoán là chị thích chuyện này, đúng không, vì đâu đó có những chi tiết của cô gái thấy như có hình bóng của mình, là em đoán mò vậy.
    Có lẽ cái tài của nhà văn là viết nên những nhân vật khiến người đọc ấn tượng, gần gũi. Ông bạn nhà văn Maurois đã làm cho nhiều phụ nữ có cảm giác là thấy mình như có gì tương đồng với Mácxen trong truyện. Cái chỗ này thì em dám chắc là chị cũng là nạn nhân của nhà văn này.
    Có lẽ hầu hết bọn đàn ông sẽ giật mình vì mình giống như Giắc (người mà Mácxen suýt lấy anh ta) Chị thấy cái tài của Maurois chưa ông ấy xây dựng hai tuyến nhân vật đều điển hình, nhân vật nam, nữ, trong đó người phụ nữ là khá gần gũi với phụ nữ nói chung, còn vai nam lại chẳng giống với những nhân vật đàn ông ngoài đời thực.
    Về phần Sỏi thì em thích cái bạn Pitơ có tài nhưng đa cảm, cũng có gì đó như kiêu kiêu. đến mức không cần phụ nữ yêu thương, chung sống và chia sẻ lại là mẫu người đàn ông hiếm gặp ngoài đời? Thực chất thì đa số đàn ông là đơn giản, ít lãng mạn, đúng kiểu anh bạn Giắc. Phải chăng Pitơ là hiện thân cho cái nhân vật này, chị có thấy anh ta mạnh mẽ quá, sự “mạnh mẽ” ấy em cứ nghĩ đến sự có thể tự đương đầu với vạn sự mà không cần đến một bàn tay ấm áp của người phụ nữ cùng chia sẻ. Mạnh mẽ tới mức cống hiến đời mình cho nhiều điều bình dị. Dĩ nhiên, anh ta hơi khác người, và lập dị Em cứ nghĩ vì cái thằng cha Pitơ này chị thấy nó giống giống em và do vậy mà chị đăng chuyện này để trêu chọc em. Nếu vậy thì chị thất bại thảm hại Tím ơi! Vì em lại thích Pitơ thế mới chết chứ. Cũng vì chỗ này mà em ngồi hàng giờ để mổ cò còm này . Tím cứ liệu hồn khi chị nghĩ vậy.
    Tuy nhiên bạn Pitơ xuất hiện, chàng ấy cũng đưa ra những lời khuyên cho chị em đừng đánh mất bản thân, đừng an phận, thụ động, trao gửi đời mình cho một người đàn ông nào đó – dẫu người đó có tốt bụng đến mấy, giàu có, và mang nhiều đặc điểm tốt. Phải chăng phụ nữ ai ai cũng có những phẩm chất, những giá trị đáng được trân trọng và họ nên tìm cách gìn giữ chúng, tìm cách sống một cuộc đời độc lập và giàu sự tự do hơn, xoá bỏ những hình mẫu xưa cũ về những thế hệ phụ nữ đẹp, hiền thục và nề nếp, cuộc đời bình lặng, an phận bên các đức ông chồng lao ra xã hội kiếm sống và khẳng định bản thân…
    Còn cái nàng Mácxen. Nàng là hình ảnh người phụ nữ mang theo trong mình trái tim đa cảm, lòng mong muốn hy sinh cho một người đàn ông nào đó, hy sinh bản thân để giúp người đó thành đạt, khát khao vuốt ve, che chở người đàn ông của đời mình. Đời nàng quá nhiều những biến cố, những biến cố đó khiến nàng xem lại những giá trị, xem lại quan niệm sống, cách sống của mình, Nàng tự rút ra được một vài kinh nghiệm
    Để nghĩ về nó nghiêm túc hơn. Từ đó may ra tạo dựng được đôi ba nét đẹp đẽ hơn về nhân cách, nhân bản hơn, hướng thiện hơn về bản chất. Chỉ cần thế thôi đó cũng là đáng trân trọng lắm lắm rồi phải không? Thôi chết rồi sao hồi này em hay huyên thuyên, linh tinh thế nhỉ.
    Chuyện đăng blog mà dài thế này ngại đọc lắm chị ạ ! Nhiều người ngại lắm đấy nhé!

    Trả lờiXóa
  7. Cám ơn Sỏi đã dành thì giờ để phân tích
    và nói lên suy nghĩ của Sỏi.
    Đặc biệt,đã ghi là ghi hết những suy nghĩ của mình, thú vị là ở đó.
    Thật sự, Tím đọc truyện nầy hơn 30 năm rồi
    khi đó rất thích và cũng chỉ thích duy nhất lập luận và lối sống của Pi tơ.
    Có thể mọi người đọc thấy Pi tơ, hơi kiêu kiêu, ngông ngông, còn Tím như thấy một con người thật rất thật từ nếp sống suy nghĩ phản ứng rất là người từ một con người có vẻ lập dị đó, cái thú vị là tác giả đã xuyên suốt một con người hợp lý từng câu từng chữ khi nói về Pi tơ, và phải hội đủ như thế, mới có thể sống chết cho một Tình Yêu cao cả mà Pi tơ nói đến:
    "Cho một tình yêu cao cả, nhưng sẽ không phải là tình yêu của một phụ nữ (đôi lứa),tôi luôn luôn có ý nghĩ là ngoài cái vẻ bề ngoài đau khổ của thế gian này, còn có một điều gì đó rất đẹp đẽ để vì nó mà ta cần phải sống."
    "Nói đúng hơn là tôi cảm thấy đủ sức mạnh để đương đầu trong cuộc sống này cùng với tất cả những người có thiện ý… để cùng họ làm việc, nhằm làm cho thế giới này êm đẹp và hạnh phúc hơn, hay ít nhất là cố gắng làm được như vậy…"
    Chị nói rất thật cái suy nghĩ của mình,
    không có ý để chỏi lại với những nhận xét của Sỏi
    chị không thích nhân vật nữ
    vì quá bình thường, và hợm mình,
    hầu như gọt bỏ những gì thừa trong câu chuyện
    tỏa sáng đó chính là một con người thật sự muốn sống cho lý tưởng
    và lý tưởng đó
    không chỉ muốn mà có được
    mà người Công giáo hay gọi đó
    là Ơn Thiên Triệu
    chỉ có Trời gọi
    thì sẽ có ơn để sống
    chính vì vậy bao con người mơ ước để đi
    nhưng con số được chọn rất ít.
    (Chị là một nè...)
    Tất nhiên họ đã sống trọn được điều đó
    và cũng còn bao con người mang cái danh nghĩa sống con đường đó
    nhưng rất tiếc họ lại đi tìm những gì mà mình đã tự nguyện dâng hiến.
    Chị hy vọng qua những gì đã chia sẻ
    Sỏi hiểu ý chị.

    Chị biết nó rất dài
    và có thể chỉ vài người đọc
    nhưng nói rồi đó
    chị cất cho mình...
    Cám ơn nhé.

    Trả lờiXóa
  8. Zời ạ ! DÀI dằng dặc.....?
    PS còn mê mải với EURO 2016 nên đạo sau nhé O.

    (Nếu O nói : tìm ra nhà bên kia...Sao PS chưa thấy có dấu "CHÂN" O nơi bài mới...cho Chúa Nhật XI 12/6/2016) hihihi ???

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi hi...ờ O chờ Ps qua đọc
      chắc phải hết mùa bóng...

      Xóa
  9. Thăm YH được đọc chuyện hay.Cảm ơn TH nhé.CN vui vẻ.Mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn anh đã ghé thăm
      hình như trang anh không hoạt động nữa...
      Chúc anh an lành nhé.

      Xóa
  10. Chào chị !
    Em đã đọc xong !
    Mới đọc thấy nhàn nhạt. Một người phụ nữ luống tuổi đầy kiêu hãnh kể về nhung nguoi đàn ông đã đi qua cuộc doi minh !
    24 gio trong đời một người đàn bà của Stefan Zweig cũng là một nguoi đàn bà sống bằng cảm xúc ! Em lai nho đoạn còm của Hòn Sỏi bên blog em !
    E đã đọc tất cả trao đỗi của chi và Anh Sỏi !
    Học trò đây chỉ biết lắng nghe và học hoi thoi !
    ( dao nầy e co nhieu chuyện qua ! Em chi thích đọc hơn là gõ gõ ! )
    Thăm chị và chúc chi an nhiên

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Gặp lại Trang chị vui lắm,
      có lẽ ngoài chuyện em Giang
      Trang còn chịu nhiều áp lực khác nữa,
      chỉ mong mọi thứ ổn hơn để Trang thanh thản.
      Chị cám ơn Trang đã dành giờ để đọc,
      khi ghi trả lời cho Sỏi,
      chị nghĩ đến em,
      may ra có Trang sẽ nói hộ suy nghĩ của chị về nhân vật Pi tơ, và sẽ nói hay,
      nhưng chừ em nhác gõ đành chịu vậy.
      Chúc em bình an nhé.

      Xóa

Các bạn có thể dán link hình trực tiếp vào comment mà không cần dùng thẻ