Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2016

LÁ THU


Khi thu về
lá rơi...
em có thấy...

Sắc lá kia
bừng cháy
với tháng năm...

Dẫu nắng mưa
vẫn đi cuối hành trình
an nhiên sống reo vui...đời lá

Rồi một ngày 
lá khẽ khàng 
đáp xuống...

Ta là ai...sao ra ngoài quy luật ?
có gió nắng có tình phai...
có khổ đau hạnh phúc...

Có bốn mùa 
nhiều sắc màu cuộc sống 
cháy hết mình rồi lặng lẽ ra đi...

Nơi xa đó 
hạnh phúc nào chờ đón
ta trở về về với mái nhà xưa...

Nơi không còn nước mắt...đau khổ
không chia lìa...
không cả hiểu lầm nhau...

Ở nơi đó
đâu cần ngôn ngữ
tâm trong tâm...hạnh phúc đến vô cùng.

13 nhận xét:

  1. Sắc màu luân vũ vô thường
    Vàng phai từ độ nguồn hương khai mùa
    Ngời ru một thoáng tình xưa
    Mai cò kỷ niệm tay vừa trong tay

    Chúc chị Tím an bình !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn Quỳnh đã ghé thăm chị
      và cùng chia sẻ tâm tình với bài viết.

      Một tuần mới nhiều niềm vui
      và an lạc nhé.

      Xóa
  2. Chị viết về lá thu
    Vì mình là hoa tím
    Lá rơi như lời ru
    Vào hoàng hôn ngọt lịm

    Lá rụng cũng đau tim
    Và xao lòng chất ngất
    Nón lá nghiêng môi mỉm
    Ngỡ cười tan trời đất

    Tên chị tôi quên mất
    Cứ chị Tím tôi kêu
    Chẳng thẹn thùng gì sất
    Tôi là người thích trêu

    Bằng lăng cánh mỏng hều
    Là vì hoa phơi nắng
    Cũng giống nón bài thơ
    Mỏng tang vì trong trắng

    Sài Gòn giầu nhất nắng
    Mà nắng lại tinh khôi
    Nắng gói hoa bằng lăng
    Mong manh quá chị ơi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Viết được như em tui
      vậy mà dọa không ghé...
      Chốt lại cửa tâm tư
      khéo có ngày bùng nổ...

      Sỏi ơi, nhớ tặng chị
      những câu com sâu sắc
      nhưng tấm tình dễ thương
      đó cũng là chia sẻ...

      Đợi chi đâu xa xôi
      hẹn chi ngày gặp mặt
      cứ từng lúc mở blog
      thấy mặt cũng vui rồi...

      Bình an hay muộn phiền
      vào đây cùng chia sớt
      dẫu không ai gánh giúp
      cũng vơi được đôi điều...

      (Có khi chị cũng muốn réo Sỏi, nhưng nếu Sỏi thả blog, chị sẽ réo cách nào đây...)

      Cám ơn đã ghé thăm
      và cho chị bài thơ dễ thương...
      ừ, mà chị cũng quên mất tên mình rùi...

      Xóa
    2. Chị Tím ơi đọc lại bài thơ em còm tặng chị cũng thấy được... ra phết!
      "em phải tự khen chứ chẳng thấy ai khen em" Hihi!
      Chị yên tâm em tạm thời nghỉ blog một thời gian, nhưng vẫn vào thăm chị và Trang, Nguyên... Hứa nhé!

      Xóa
    3. Biết nói sao đây Sỏi ơi
      khi đọc một bài thơ như rứa
      đúng ra người biết họa sẽ hay biết mấy
      hoặc có đôi dòng nên thơ để như vỗ tay về những khổ thơ ấy
      người không biết, đành nói lan man qua chuyện khác,
      chị không biết nói sao
      chỉ biết ngạc nhiên sao một người vừa đọc đôi dòng vu vơ lại có ngay một bài thơ ngọt ngào như rứa,
      tả ai mờ nghe dễ thương quá
      mình chỉ lén đọc thôi...

      Xóa
    4. Sỏi ơi,
      cám ơn em vẫn tiếp tục ghé thăm trang chị và mấy bạn
      nếu không chị cứ nghĩ ngợi
      không biết có điều chi làm em không vui...

      Xóa
  3. Phận người như chiếc lá
    Lá sẽ rụng về cội
    Ngứoi rồi về bụi đất
    Dẫu nguyệt quể cao sang
    Hay cỏ dại ven đường !
    Bẳng lăng Tím lung linh
    Hay hoa mua tím lịm !
    Cũng mang phận mong manh
    Phận người hay phận lá
    Cứ an vui tùng ngày !
    Chị ha ❤️

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy mà em Trang tui nói không biết mầm thơ, chỉ đọc xong bài là có ngay một cảm nhận thật súc tích...
      Ờ, chị đang nghĩ
      dẫu hạnh phúc hay đau khổ
      đó cũng chỉ là cái nhìn đo đếm của con người, đã là phận người, chắc ai cũng khắc khoải vì không hạnh phúc như lòng mong ước, nên ngày về...nơi sẽ đến...cũng là điều an ủi lòng người...

      Ở đó không còn khổ đau
      không còn nước mắt...
      Ở đó...
      những chia cắt được hàn gắn
      những tan rã mất mát được tìm lại...

      Xóa
    2. Vui hay buồn nó là tự nhiên Trang ơi! Vui mà tràn nước mắt thì niềm vui ấy thái quá và cũng bất ngờ quá ...Nhẽ không thích.
      Còn buồn mà vẫn cười nói thì anh rất ghét !
      Anh mong được nhìn thấy em cười khi vui và ủ rũ(Hihi) thậm chí khóc khi buồn.

      Xóa
    3. Trang ui,
      gửi cho chị 1 tấm ảnh Trang đang ủ dột đi cho vừa lòng...Sỏi

      Xóa
  4. Bài viết của chị lúc nào cũng sâu sắc, cái đầu hạn hẹp của em chỉ biết sang đọc thôi, hii.
    Em chúc chị Ngày Chúa Nhật nhiều niềm vui ạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn em đã ghé thăm chị...
      đừng nói sâu sắc...
      "họ"cười chừ...
      Nghĩ chi viết nấy thôi
      cũng như em vậy đó
      ước nói gì với mình
      thì lại như đang nói
      với cả mọi người thân yêu...

      Chúc em luôn an lạc nhé.

      Xóa

Các bạn có thể dán link hình trực tiếp vào comment mà không cần dùng thẻ