Thứ Tư, 21 tháng 6, 2017

Ờ THÔI...

Ô hay…
sắc tím thuở nào,
cứ rưng rưng nhớ
như vừa vụt qua.
 Ờ thôi…
cũng chỉ thế thôi
ta về hong lại
trang thơ thuở nào.
 Nhớ chăng…
cái thuở xa rồi
em tôi vừa lớn
đã chừng vội thương.
 Đến chừ…
cách trở muôn phương
nhìn xa xa nhớ
nhìn gần gần thương…

Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

TÌM VỀ.

TÌM VỀ...
Có ai về,
dừng chân trên lối cũ,
ngắm phượng rơi,
đỏ thắm cả sân trường...
em tan học
tung tăng vờn nắng nhẹ...

Cho tôi mơ,
những nẻo đường xưa ấy,
lúc tan trường, áo trắng em bay...
trắng con đường,
trắng cả giấc mơ say...

Giờ tìm lại,
trong sắc tím nao lòng,
tím nỗi nhớ
tím vương đầy hoài mong...

Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2017

TRÒ NGHỊCH

TRÒ NGHỊCH
Cứ mỗi độ hè về,
khi phượng đỏ rực và tiếng ve rân ran
tôi lại nhớ cái thời xưa còn bé,
cái thuở mà trưa nào cũng trốn theo anh trai bắt ve ve.

Gốc mít sau nhà chằng chịt vết băm để lấy mủ,
hai anh em chui hàng rào vào vườn thím Tuất,
một cái vườn đủ loại cây ăn trái, nhất là nhãn, cả chục cây,
cây nào cũng tỏa tàng lớn hơn cả cái nhà,
ve ve có màu giống vỏ cây, nhưng mắt trong veo của trẻ con,
nó có nấp kỹ mấy cũng tìm thấy,
chỉ bắt những chú ve cái,
đúng ra chỉ bắt những chú ve hình đầy đặn, nó sẽ kêu ve ve,
còn những chú ve đuôi nhọn thì để bọn con trai nướng…
Chẳng hiểu sao chỉ cần một chú ve đủ để kêu ồn nhà suốt buổi chiều,
nhưng bao giờ mình cũng cố bắt cho được cả lon sữa bò.


Đến chặp tối, khi điện được thắp sáng,
có chú ve nào lọt vào nhà,
chúng tôi cả đám y như bắt được của,
cả hết vây quanh, đứa chổi , đứa cây, đứa bắt ghế,
quyết sao vào được tay mình,
và chú ve ấy rất quí vì không bị dính mủ mít,
khi tay nào may mắn bắt được,
thế nào cũng đem theo ngủ cùng.

Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

NGHÌN TRÙNG XA


NGHÌN TRÙNG XA

Đưa em về
Thôi, nghìn trùng xa cách…

Nhớ không em,
Hay chỉ mình ta nhớ…

Cuối con đường
Chỉ mình em bước vội…

Em nhạt nhòa
Hư ảo tựa giấc mơ…

Rồi đời trôi
Biết ngày nào gặp lại.

Mắt em buồn
xóa hết dấu yêu xưa…

Thứ Năm, 11 tháng 5, 2017

KHÔNG THỂ...


KHÔNG THỂ...

Từ ngày chia xa
Em vẫn trở về 
Trên con đường cũ,
Nơi anh và em
Ghi bao kỷ niệm...

Thứ Tư, 1 tháng 3, 2017

VIẾNG MỘ ĐẦU XUÂN

VIẾNG MỘ
 Sáng nay trời rất lạnh,
mưa lâm thâm nên càng lạnh hơn...
cứ ước gì khi lên thấu mộ
trời sẽ tạnh ráo...

Mà đúng như lòng mình ước
quanh quẩn bên mộ Ba Mạ và Ôn Mệ,
thật kỳ diệu trong sự quan phòng
Ba Mạ được nghỉ yên bên Ôn Mệ Nội
và Mạ được nằm kề bên Mệ Ngoại...

Thứ Năm, 22 tháng 12, 2016

NẾU TÌNH NGƯỜI ĐỦ LỚN...

NẾU TÌNH NGƯỜI ĐỦ LỚN
THÌ ĐIỀU DIỆU KỲ SẼ XẢY RA...

Một ngày nọ, có một cậu bé nhặt được 1 đô la. Cậu liền đến một cửa hàng bên đường hỏi: “Xin hỏi, ở đây bác có Thượng đế bán không ạ?”.
Người chủ cửa hàng không nói gì, lo ngại cậu bé quấy rối nên đã mời cậu ra khỏi cửa hàng.
Trời đã sắp tối đen rồi, cậu bé lần lượt đi hết cửa hàng này đến cửa hàng khác. Không ngờ, đến cửa hàng thứ 29 thì cậu cũng được người chủ tiếp đón nhiệt tình.

Ông chủ cửa hàng thứ 29 mà cậu bé vào hỏi là một ông lão hơn 60 tuổi, đầu tóc bạc phơ, vẻ mặt hiền từ. Ông nhìn cậu bé rồi hỏi: “Này cháu! Hãy nói cho ông biết, cháu mua Thượng đế để làm gì vậy?”.

Cậu khẽ khóc rồi nói với ông lão rằng: “Cháu tên là Bonnie. Cha mẹ của cháu đã mất từ khi cháu còn rất bé. Chú Rupp của cháu đã nuôi dưỡng cháu từ nhỏ đến bây giờ. Chú của cháu là một công nhân xây dựng, nhưng mới đây chú đã bị ngã từ trên cao xuống đất nên bị hôn mê bất tỉnh. Bác sĩ nói rằng, chỉ có Thượng đế mới cứu được chú của cháu mà thôi.
Cháu biết rằng Thượng đế chắc phải là một thứ vô cùng kỳ diệu nên cháu muốn mua về để cho chú của cháu ăn. Như thế chú mới nhanh khỏi bệnh được ạ!”.
Ông lão đỏ hoe mắt hỏi: “Vậy cháu có bao nhiêu tiền nào?”.
Cậu bé nhanh nhảu đáp: “Cháu có 1 đô la ạ!”.
Ông lão vội nói: “Ôi thật may quá! Giá của Thượng đế đúng bằng 1 đô la đấy cháu ạ!”.

Nói xong, ông đi vào ngăn kéo và lấy một chiếc chai đồ uống có nhãn hiệu “Nụ hôn của Thượng đế” và đưa cho Bonnie. Ông nói: “Cầm lấy đi cháu! Chú của cháu uống hết chai này là sẽ khỏi bệnh rồi!”.

Bonnie vô cùng mừng rỡ, ôm chai nước vào ngực rồi lập tức trở về bệnh viện. Vừa bước vào phòng bệnh, cậu vui vẻ nói to: “Chú ơi! Cháu đã đem Thượng đế đến rồi đây! Chú sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi!”.

Mấy ngày hôm sau, một nhóm các chuyên gia y học có trình độ cao nhất đã đến bệnh viện tiến hành hội chẩn cho chú Rupp của cậu bé Bonnie.
Họ sử dụng kỹ thuật tiên tiến nhất trên thế giới để chữa bệnh và cuối cùng điều kỳ diệu đã xảy ra, chú Rupp của cậu bé đã hoàn toàn hồi phục. Khi chú của Bonnie ra viện, nhìn số tiền viện phí quá lớn được ghi trên hóa đơn, anh đã suýt ngất xỉu.

Thế nhưng, phía bệnh viện đã nói với chú của Bonnie rằng: “Mấy hôm trước, có một ông lão đã đến thanh toán hết tiền viện phí cho anh rồi. Ông lão ấy là một tỷ phú giàu có. Trước đây, ông ấy là chủ tịch của một tập đoàn đa quốc gia nhưng bây giờ đã về nghỉ ngơi mà ẩn cư bằng cách mở một cửa hàng tạp hóa bán qua ngày. Nhóm chuyên gia y học kia cũng là do ông ấy đã bỏ ra một số tiền lớn để mời đến đấy”.

Anh Rupp sau khi nghe xong đã cảm kích vô cùng, lập tức cùng cháu trai của mình đến tạ ơn ông lão kia. Khi họ đến nơi, mới biết được ông lão đã đóng cửa tiệm tạp hóa và đi du lịch nước ngoài.

Sau này, anh Rupp đã nhận được một lá thư do ông lão kia gửi đến. Trong thư ông viết: “Anh bạn trẻ! Anh có người cháu trai Bonnie, thực sự là quá may mắn đấy! Vì cứu anh, cậu bé đã cầm 1 đô la đi khắp nơi để mua Thượng đế. 
Hãy cảm tạ Thượng đế! Là Thượng đế đã cứu tính mạng của anh!”.

Theo NTDTV
Mai Trà biên dịch